.

PSN
BỘ MỚI 2008
HỘP THƯ

                           TRANG CHÍNH

" Không có tự do Sáng Tác, thì Văn Nghệ Sĩ sẽ bị biến thành Thợ Viết, Thợ Vẽ, ... cho một ông chủ nào đó mà thôi ! " (LN)

bút
việt
hồn
quê

THƯ MỤC CÁC TÁC GIẢ

Thích Phước An | Trần Đỗ Cung | Kiều Mỹ Duyên | Trần Trung Đạo | Minh Triết TRẦN THIỆN ĐẠT | Trần Kiêm Đoàn | Phổ Đồng | Tâm Hải Đức | Võ Thị Trúc Giang | Nhất Hạnh | Tuệ Chương - Hoàng Long Hải | Vĩnh Hảo | Chiêu Hoàng | Đại Lãn | Lặng Lẽ | Lâm Kim Loan | Trần Quan Long | Phạm Trọng Luật | Miêng | Diệu Trân | Không Quán | Phan Quân | Đặng Văn Sinh | Tuệ Sỹ | Ninh Hạ - Nguyễn Đức Tâm | Phong Thu | Nguyễn Mạnh Trinh | Lê Khánh Thọ | Trần Đình Thu | Trần Khải Thanh Thuỷ | Anh Thư | Tiểu Tử | Nguyễn Ước | T. Vấn | Hiền Vy | Tác Giả Khác ...

GIAI THOẠI

Bùi Giáng | Hữu Loan | Giang Hữu Tuyên |

 

 

  Võ Thị Trúc Giang - Lúa 9

Nhớ... nhà đêm giao thừa

  • 11.01.2008

Tôi biết chứ, hể sau Giáng Sinh là đến Tết Tây, sau Tết Tây là đến Tết của người Việt  mình. Không khí Giáng sinh nhộn nhịp đèn đuốc sáng choang nhạc rền vang khắp góc phố, tôi yêu không khí Noel của Âu châu lắm, nếu mà tôi phải đi xa Âu châu luôn, chắc chắn là tôi rất nhớ cảnh ấy. Ngày lễ Noel nhiều người được nghỉ cho nên người  mình bên này  dần dà quen vào lối sống đó.
 
 Nhưng đến Tết Việt nam, chỉ mình mới biết thôi chứ  người Âu Tây  họ biết gì mình đang buồn nhớ kỷ niệm xưa, cho nên gia đình tụ tập lại đầy đủ vào dịp Tết  Nguyên Đán cũng là điều khó làm. 
 
Cứ mỗi lần Xuân về là tôi nhớ nhà, cơn nhớ nhà nhức nhối buốt trái tim khiến tôi buồn và tôi cầu mong cho nỗi buồn chóng qua nhanh. Nỗi buồn vì nhớ nhà hay nỗi buồn vì nhớ người yêu  đều làm ta buốt giá trái tim như nhau, mỗi khi buồn tôi cầu mong cho nỗi buồn ấy chóng qua mau, nhưng sao tôi lại cứ ôm lấy nó mà nhớ, và cứ thế là nỗi buồn cứ bủa vây theo tôi mà lặp đi lặp lại, hình như Nhớ đã là hơi thở của tôi rồi khi nào.  
 
Thường thường vì bận rộn tôi cố lãng quên cái biên giới giữa Nhà và Nhà, vì hiện nay  Nhà của tôi là bên trời Âu Châu này chứ không phải là ở bên Việt nam nữa, nhưng chữ Nhà nó thể hiện nơi đây nhiều kỷ niệm về  mái nhà với cha mẹ anh chị em họ hàng bạn bè làng xóm sum họp vui vầy ngày Tết, điều đó làm cho nỗi nhớ in khắc trong ký ức, có lẽ càng về lớn tuổi người ta lại càng có khuynh hướng nhớ về tuổi ấu thơ nhiều hơn.
 
Mấy hôm vừa qua có nhiều lúc vì buồn quá tôi mong cho cơn buồn qua mau, tôi chạy lung tung từ diễn đàn này sang diễn đàn khác, làm hết việc này đến việc kia, quen hết người này đến khác, làm bài thơ này đến bài thơ  khác, tùy bút này đến bài tùy bút khác, nhưng khi đọc lại nó lại giống nhau như thế, tôi tưởng với thời gian tôi sẽ già dặn đi,  trái tim tôi nát nhầu tôi sẽ cứng rắn hơn khi xưa chứ, nào ngờ tôi đã lầm với chính tôi. Con người  tôi không thay đổi, chỉ có đi loanh quanh cho nên mỏi mệt thêm thôi và thèm giây phút tĩnh lặng để thấy hạnh phúc thật ngắn ngủi cho mình và rồi tôi lại cảm thấy sợ hãi vì cái không gian quá vắng vẻ bơ vơ của chính mình. Lúc nào tôi cũng tự mâu thuẫn với chính mình.
 
Cuối cùng tôi đã phải tin rằng trên đời này không gì thoát  ra khỏi định mệnh, cái định mệnh đó chi phối cả đời người, rồi nhiều khi tự hỏi tại sao ta bỏ Nhà ra đi để nhớ, tại sao hai người yêu nhau lại xa nhau để nhớ thương ? tại sao ta cứ ôm lấy chữ nhớ mặc dù nó làm cho mình khổ...?
 
Nhiều lúc tôi nghĩ chỉ rất đơn giản là  ý thức để tận hưởng thứ  hạnh phúc mình đang có,  và đã rất nhiều lần tôi thấy hạnh phúc mà tôi đang tận hưởng đây là nỗi Nhớ mà tôi ôm ấp trong lòng, mà mỗi khi nhớ  về nó đều làm hồn tôi ấm áp. Cũng giống như khi nghĩ về người yêu, dù không có mặt người cũng hiện hữu  trong ký ức tâm tư tôi réo gọi, người trong nỗi nhớ vô tình đã hòa nhập với tôi thành một từ kiếp nào.
 
Tôi cũng nhận thấy càng về sau càng lớn thời gian đi càng nhanh, người  ta đối diện với cái chết gần hơn thì phải. Nhìn hình ảnh háo hức bên nhà đón Tết làm tôi thêm xót xa, nhưng tôi biết giả sử khi tôi đang đứng bên nhà tôi lại hồi tưởng lại bên này, trong không khí thiêng liêng của đêm Giao thừa tôi sẽ khóc nhớ mẹ tôi quắc quay vì bà không còn nữa, tôi về bên nhà làm gì có gặp lại mẹ đâu !   Tôi đu đưa giữa hai Nhà, Bên Đây và Bên Đó rồi đau khổ khi chính mình không dám toàn  quyền quyết định cho đời mình như mình muốn, nên đổ thừa cho định mệnh. Thật bất hạnh cho tôi làm sao.
 
Đêm Giao thừa năm nay tôi cũng sẽ làm cái việc đốt nhang trên bàn thờ ông bà cha mẹ, rồi sẽ tự bước ra ngoài sân xông đất nhà mình trong không khí lạnh buốt của mùa đông Âu châu, chả thấy đâu là ngày mồng một Tết, có chăng chỉ là sự tưởng tượng ra mà thôi.    
  
Cứ mỗi lần Xuân về là tôi nhớ nhà, cơn nhớ nhà nhức nhối buốt trái tim khiến tôi buồn và tôi cầu mong cho nỗi buồn chóng qua nhanh. Rồi tôi biết thời gian qua nhanh chừng nào thì tuổi đời ta sẽ rút ngắn đi chừng ấy, thời gian yêu thương của ta sẽ thu hẹp lại và kết thúc cuối đời người là một cái chết chờ ta. Ta sẽ không hối tiếc vì đã phung phí hơi thở  mình dành riêng cho yêu thương.
 
Này  anh người em yêu, khi em chết anh cũng sẽ nằm chung với em trong nấm mộ vì khi sống anh là hơi thở mỗi khi em nhớ về anh thì khi em chết đi thì hơi thở cũng ngừng lại trong đáy tim em mất rồi còn đâu nữa. Và Quê Hương cũng sẽ thế. Mình còn tiếc nuối nên cố ôm nỗi nhớ mang theo…


 
Võ thị Trúc Giang - Lúa 9
16 Feb. 07

 

VÕ THỊ TRÚC GIANG - LÚA 9

 

Tên thật : Võ thị Tường Vy


Sinh Trưởng tại Bến Tre, tốt nghiệp trường trung học Nguyễn Đình Chiểu - Kiến Hoà. Hai năm Cao Đẳng Sư Phạm Mỹ Tho.

 

Vượt biên sang Mã Lai 1978, định cư tại Đan Mạch.

 

Tốt Nghiệp trường Laborant tại Copenhagen, sinh viên Nha Khoa tại Copenhagen.

 

1981 theo chồng sang định cư tại Tây Đức, làm kinh doanh.

 

Tham gia vào ban văn nghệ địa phương ngay từ bước đầu cho đến nay, đã từng tổ chức gây quỹ giúp cho con tàu Cap Anamur cứu vớt thuyền nhân, nay là Hội Mũ Xanh,

 

Cộng tác với các tờ báo Viên Giác Đức Quốc, báo Nhịp Cầu Strasbourg, nhiều báo khác nhau tại Hoa Kỳ.

 

Là Thành viên BCH của Hội Người Việt Tỵ Nạn tại Saarbruencken.

 

Thành viên BCH của Trung Tâm Văn Bút Âu Châu.

 

Sáng lập viên trường Việt ngữ tại Saarbruecken (Đức Quốc).

 

Đã xuất bản :
- Tình yêu Nuôi Tôi Lớn (Truyện và thơ) - 1999.
- Đây Mưa Kia Nắng (Truyện và thơ) - 2005

 

Sắp Xuất bản :
- Tình Yêu Nuôi Tôi Lớn (Đức Ngữ).


 

LÊN TRÊN=  |     GỬI BÀI     |     LÊN TRÊN=

Phù Sa được thực hiện bởi nhóm PSN (Phù Sa Network).
Là tiếng nói của người Việt Tự Do trong và ngoài nước nhằm phát huy khả năng Hiểu Biết và Thương Yêu để bảo vệ và thăng hoa sự sống.
PSN không loan tin thất thiệt, không kích động hận thù, và bạo lực. Không chủ trương lật đổ một chế độ, hay bất kỳ một chính phủ nào.