.

PSN
BỘ MỚI 2009
HỘP THƯ

                   TRANG CHÍNH

Không có con đường nào đưa ta đến Hạnh phúc, Hạnh Phúc là con đường - There is no way to happiness - happiness is the way (Thích Nhất Hạnh)
CHƯƠNG MỤC

Tư Tưởng

Văn hóa

Giáo Dục

n Học

Diễn Đàn

Chính Luận

Ký Sự - xã Hội

Khoa Học & Môi Trường

Việt Nam trong dòng thời sự

Đạo Bụt trong dòng văn hóa Việt

 TƯ LIỆU

Công Ước Quốc Tế Về Những Quyền Dân Sự và Chính Trị

Công Ước Quốc Tế Về Những Quyền Kinh Tế, xã Hội và Văn Hóa

Bản Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền

Nguyên Tắc Của Nền Pháp Quyền

Thế Nào Là Dân Chủ ?

Các Vấn Ðề Dân Chủ

 TỦ SÁCH

Sophie Quinn-Judge: Hồ Chí Minh những năm chưa được biết đến

Vũ Hữu San: Địa lý Biển Đông với Hoàng Sa và Trường Sa

Lê Minh Văn: Về một NỀN DÂN CHỦ PHÁP TRỊ VIỆT NAM

Mao, câu chuyện không được biết

Gene Sharp: Từ Độc Tài đến Dân Chủ

Vũ Thư Hiên: Đêm giữa ban ngày

 

Bạn đọc viết:

Tiêu diệt Bát Nhã là chủ trương của Đảng

  • PSN - 29.1.2010 | Cô gái Việt Nam

Việc xảy ra ở Bát Nhã đâu có gì là khó hiểu. Nó cũng tương tự như các vụ đàn áp ở Tây Nguyên, các nhà thờ Công giáo, thánh thất Cao Đài.

 

Ta hãy trở về thời chiến tranh Nam Bắc. Thiền sư Nhất Hạnh là một người nỗi bực. Thiền Sư đại diện cho quần chúng Phật tử, cho giáo hội Phật Giáo Thống Nhất, xuất ngoại kêu gọi các nước Tây Phương giúp ngưng cuộc chiến Việt Nam. Vì thế, sau khi chiếm được niềm Nam, Thiền Sư là một trong những người phản động nguy hiểm trong danh sách của nhà cầm quyền Cộng Sản. Chúng ta nên biết sở dĩ Cộng Sản lấy được niềm Nam là nhờ ẩn nấp ở các chùa chiền Phật Giáo và Cao Đài. Có thể nói, Cộng Sản lợi dụng đức từ bi, bao dung của đạo Phật để làm nội gián, nằm vùng, thông tin, tuyên truyền, chiến đấu cho bộ não Trung Ương ở niềm Bắc. Vậy, họ biết quá rõ về tiềm năng, lực lượng của Phật Giáo, bởi vì thế, chiến lược đầu tiên của Cộng Sản sau ngày giải phóng là tìm cách triệt hạ Giáo Hội Phật Giáo Thống Nhất, lập nên giáo hội mới, chia rẽ và làm xáo trộn trong nội bộ tăng già. Bộ an ninh tôn giáo đã làm ráo riết miễn sao đánh tan tành sự đoàn kết của Phật Giáo ở niềm Nam. Vì vậy, ta không ngạc nhiên lắm khi ở Huế có giáo hội, có tăng đoàn, có Thống Nhất… Và bất cứ tổ chức nào, Cộng Sản cũng gài người của họ trong đó để điều tra, kiểm soát và ly gián. Không nói gì riêng về Phật giáo mà tất cả các tôn giáo khác, hội đoàn khác, kể cả người dân cũng đều bị kiểm soát chặt chẽ bởi bộ an ninh, công an và mặt trận tổ quốc. Hễ có thành phần nào có ý đồ, tư tưởng hay lời nói chống lại Đảng và nhà nước đều bị khép vào thành phần phản động, liền bị kiểm soát, bắt bớ, đánh đập, tù đày ví như thầy Quảng Độ, thầy Huyền Quang, cha Nguyễn Văn Lý, luật sư Lê Công Định…

 

Đảng Cộng Sản là duy nhất, nên nó phải độc quyền bằng cách nắm hết mọi tổ chức, thông tin, truyền thông và sinh hoạt của toàn quốc. Không có một tờ báo nào, cuốn sách, sinh hoạt nào, lời nói nào thoát ra ngoài sự kiểm soát của Cộng Sản, cho nên nói rằng Việt Nam có tự do tôn giáo là một chuyện buồn cười. Tôn giáo làm gì có tự do! Người dân quèn cũng không có tự do nữa. Tất cả mọi sinh hoạt trong đời sống, tiếng nói, sách báo đều bị Cộng Sản kiểm soát.

 

Nhà cầm quyền Việt Nam làm việc bằng sự sợ hãi, độc tài và nghi ngờ. Nó đã trở thành nguồn máy, nên hễ có vật gì cản trở thì bộ máy sẽ ghiền nát. Ban đầu bộ máy có lý tưởng cao đẹp như là dân chủ, độc lâp, tự do và hạnh phúc, nhưng từ từ nó trở thành Đảng chủ, độc tài, kiểm soát và tham lam. Có thể nói, chính phủ Cộng Sản là bộ máy tham nhũng. Cán bộ nào cũng giàu to, trong khi đó lương của các ông mỗi tháng là bao nhiêu. Cao nhất là năm triệu tiền Việt. Thử hỏi làm sao ông Thủ Tướng giàu như thế? Ông và gia đình ông có biết bao nhiêu là bất động sản, tiền bạc, xe cộ. Đâu phải chỉ mình Thủ Tướng, mà ông nào cũng thế. Từ Thôn Trưởng trở lên đều giàu to, nhà cao, cửa rộng, xe hơi, gắn máy… Sau cán bộ là doanh nhân, giám đốc, bác sĩ,.. cho đến thầy, cô giáo đều tìm mọi cách làm giàu, bất kể đạo đức và lương tri. Tiền đó từ đâu mà ra. Có phải là từ xương máu, sức lao động, mồ hôi nước mắt của đồng bào hay không? Đất nước đã có cả hàng ngàn năm, thế mà từ ngày Cộng Sản nắm quyền lãnh đạo, cán bộ cứ ngang ngược muốn chiếm đất ở đâu là chiếm bằng mọi thủ đoạn nào là phát triển nông thôn, nào xây nhà hát... Họ bảo tất cả đất này là của Hồ Chí Minh, như vậy là họ dựa vào ông Hồ để chiếm đất của đồng bào mà buôn bán, đầu tư, chia nhau làm giàu… Chưa có một chế độ nào mà đào mồ mã ông cha nhiều như Cộng Sản.

 

Tôi thấy đất nước, đồng bào như một cô gái đẹp bị cộng sản bóc lột hết cả sức lực chỉ còn lại bộ xương. Bây giờ, Trung Quốc đã chiếm hai hòn đảo Trường Sa, Hoàng Sa, chiếm luôn gần hết biển Đông, mà cộng sản vẫn cho họ đầu tư Bauxites ở Tây Nguyên, thì tôi không thể hiểu nổi các ông. Bộ các ông bị tiền che đui mắt cả rồi sao! Trung Quốc có thương gì nước ta đâu. Một ngàn năm đô hộ bộ các ông chưa thấy nhục hay sao? Hay các ông muốn hiến dâng nước Việt cho người anh em Trung Quốc của các ông trong khi đó, thì các ông làm đủ mọi cách để đàn áp người dân vô tội, kềm chế tôn giáo hiền lành. Cho nên chuyện tăng thân Bát Nhã không còn là vấn đề nội bộ, mà chuyện đàn áp của cộng sản rõ ràng như họ đang đàn áp các nhà thờ khác, chiếm đất chùa Linh Phổ. Công Sản là chúa chiếm đất. Họ nghĩ ông Hồ lấy được niềm Nam, nên toàn thể đất đai là của ông Hồ. Núi sông, đất đai chưa khai thát là của ông Hồ và nhà nước cũng có thể chấp nhận, nhưng có thể tha cho các lô đất mà người dân đã sinh sống hàng mấy thế hệ, và đất đai của chùa chiền, nhà thờ, thánh thất Cao Đài chứ.

 

Thêm nữa, chuyện Bát Nhã có liên quan đến thiền sư Nhất Hạnh. Có lẽ Thiền Sư biết hết, nhưng ông không muốn nói toẹt ra cho thế giới cười những người lãnh đạo cộng sản Việt Nam, nên Người gọi nó là một công án. Thiền sư là người phản động nguy hiểm dưới con mắt của cộng sản. Họ mời Người về nước năm 2005 là lợi dụng Người để quốc tế chấp nhận nước Việt Nam vào WTO. Thiền sư được đón rước nồng hậu, nên ai cũng tưởng, kể cả Thiền Sư, cộng sản thật sự đổi mới rồi. Thiền Sư hăng hái quá nên đã góp ý mười điểm cho Đảng Cộng Sản và nhà nước Việt Nam sau chuyến ấy. Đảng cộng sản để yên cho thiền sư, bởi vì họ đang tiếp tục gài bẩy để theo dỏi tư tưởng và hành động của thiền sư. Năm 2007, Thiền Sư lại trở về nước với chương trình Trai Đàn chẩn tế, mà Cộng Sản không vui chút gì, nhưng họ vẫn tiếp tục bày ra bẩy sập. Đến khi, Thiền Sư góp ý trực tiếp với chủ tịch Nguyễn Minh Triết về các vấn đề bộ an ninh tôn giáo, đổi tên nước, đổi tên đảng… thì xem như là cộng sản đã thấy rõ tư tưởng của Thiền Sư hoàn toàn trái ngược với họ. Có thể nhiều người khác gồm có phật tử đều nghĩ Thiền Sư góp ý để xây dựng cho đất nước đi lên, hội nhập vào đà tự do văn minh của toàn cầu, nhưng cộng sản nghĩ ngược lại. Họ xem thiền sư là người phản động đáng ngại nhất.

 

Từ đó, Đảng đã quyết định triệt hạ Thiền Sư bằng cách giải tán tăng thân của Thiền Sư, tức là tăng thân Bát Nhã. Chuyện quá rõ ràng như ban ngày có gì đâu, mà Ngài gọi là công án. Công sản biết chắc các tăng ni sinh ấy là vô tội, nhưng vì họ là đệ tử của Thiền Sư, cho nên họ không thể nào tu tập được trên lãnh thổ đất nước dưới sự lãnh đạo của Đảng. Thiền Sư không nên đòi hỏi các vị tôn đức trong giáo hội, bởi vì những người ấy chỉ làm việc dưới sự chỉ đạo của ban tôn giáo. Tất cả mọi tổ chức trong nước đều bị kiểm soát chặt chẽ của các bộ công an, an ninh và mặt trận tổ quốc. Một số chư tôn đức là cộng sản thứ thiệt và số còn lại có thể có đạo đức và trí tuệ. Họ có lương tâm chứ, biết hết mọi chuyện, nhưng ai dám làm ngược lại quyết định của Đảng và nhà nước, bởi vì họ vẫn còn ở trong cái rọ của nhà nước.

 

Tôi nghĩ Thiền Sư biết hết ngọn nguồn, nhưng vì là một thiền sư nên Ngài không nói thẳng như tôi. Tôi là một người ở trong nước với nhiều bức xúc với các ông cán bộ nhà nước. Ở đâu người dân cũng bất mãn, nên họ nguyền rủa người cán bộ, và họ ghét nhất là công an giao thông. Tôi biết thế nào họ cũng truy nã tôi, nhưng đọc lá thư của thiền sư ở mạng Làng Mai tôi muốn góp ý kiến để bàn dân thiên hạ rõ thêm bộ mặt của cộng sản. Đất nước ta còn lầm than nữa. Nếu các ông cộng sản không thay đổi thì thế nào cũng mất nước cho Trung Quốc. Người dân có quá nhiều sợ hãi và bất mãn nên đa số quốc dân sẽ không đoàn kết hợp tác với những vị lãnh đạo Đảng Cộng Sản đâu. Nếu Trung Quốc biết được nỗi lòng này của nhân dân thì họ chiếm Việt Nam rất dễ dàng. Thật ra, họ giàu nhất thế giới, binh lực hùng cường nhất nhì thế giới, thì ngại gì nước Việt Nam bé nhỏ. Họ biết mấy ông to, ông lớn cứ hay khoe khoan, hô hào, nhưng thực lực của cộng sản chẳng còn gì nữa.

 

Tôi viết bài này không phải muốn nêu ra cái xấu của cộng sản, mà cảnh cáo Đảng và nhà nước Việt Nam nếu họ cứ tiếp tục tham nhũng lấy tiền từ người dân và tài nguyên đất nước, đàn áp, hiếp đáp dân chúng, chùa chiền, nhà thờ thì thế nào nhà cầm quyền cộng sản sẽ bị tiêu diệt rất mau chóng.

 

 

Cô gái Việt Nam

 

Đây là nhận định riêng của tác giả, Phù Sa hoàn toàn không có trách nhiệm.

Từng bước thảnh thơi, từng bước nở hoa sen!

ăng s

ĐẠO BỤT
TRONG
DÒNG
VĂN
HÓA
VIỆT

CHƯƠNG MỤC

PHẬT SỰ

PHÁP ĐÀM

VU Lan 2551

VESAK 2552 (2008)

VẤN ĐỀ GIÁO HỘI TN

ĐẠO BỤT HIỆN ĐẠI HÓA

THEO DẤU THIỀN SƯ 3 | 4 | 5 | 6

LIÊN MẠNG PHẬT GIÁO VIỆT NAM

 

LÊN TRÊN= | GỬI BÀI | LÊN TRÊN=

Phù Sa được thực hiện bởi nhóm PSN (Phù Sa Network).
Là tiếng nói của người Việt Tự Do trong và ngoài nước nhằm phát huy khả năng Hiểu Biết và Thương Yêu để bảo vệ và thăng hoa sự sống.
PSN không loan tin thất thiệt, không kích động hận thù, và bạo lực. Không chủ trương lật đổ một chế độ, hay bất kỳ một chính phủ nào.