.

PSN
BỘ MỚI 2009
HỘP THƯ

                   TRANG CHÍNH

Không có con đường nào đưa ta đến Hạnh phúc, Hạnh Phúc là con đường - There is no way to happiness - happiness is the way (Thích Nhất Hạnh)
CHƯƠNG MỤC

Tư Tưởng

Văn hóa

Giáo Dục

n Học

Diễn Đàn

Chính Luận

Ký Sự - xã Hội

Khoa Học & Môi Trường

Việt Nam trong dòng thời sự

Đạo Bụt trong dòng văn hóa Việt

 TƯ LIỆU

Công Ước Quốc Tế Về Những Quyền Dân Sự và Chính Trị

Công Ước Quốc Tế Về Những Quyền Kinh Tế, xã Hội và Văn Hóa

Bản Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền

Nguyên Tắc Của Nền Pháp Quyền

Thế Nào Là Dân Chủ ?

Các Vấn Ðề Dân Chủ

 TỦ SÁCH

Sophie Quinn-Judge: Hồ Chí Minh những năm chưa được biết đến

Vũ Hữu San: Địa lý Biển Đông với Hoàng Sa và Trường Sa

Lê Minh Văn: Về một NỀN DÂN CHỦ PHÁP TRỊ VIỆT NAM

Mao, câu chuyện không được biết

Gene Sharp: Từ Độc Tài đến Dân Chủ

Vũ Thư Hiên: Đêm giữa ban ngày

 


Từ sự kiện Bát Nhã suy nghĩ về
viễn tượng Phật giáo Việt Nam (tt)

Ý thức hệ Phật Giáo

Chúng ta lại có dịp ngồi yên và thử nghiệm vài điều về ý thức Phật Giáo. Phật giáo là gì? Duy tâm hay Duy vật, hay thuộc vào một hệ thống lý triết học nào? Phật giáo có phải là một môn khoa học, một môn nhân bản học, hay thuộc một trường phái chính trị nào?

Nếu nhìn sâu, thì chúng ta biết, Phật giáo không thuộc một ý thức hệ nào. Nói rõ hơn, Phật giáo chính là những lời dạy dỗ của người đi trước để lại cho các thế hệ đi sau với những nội dung hướng con người đến cái chân thật, cái đẹp và cái hiền lành không gây khổ não. Tất cả giáo khoa Phật giáo đều mang Ba dấu tích ấn chứng là Phật giáo – Vô Thường, Vô Ngã và Niết Bàn. Hơn thế nữa, thực tập Vô thường trước hết phải nói rằng đó là một định, hay gọi là định vô thường. Nguyên tắc định là có tuệ, nhờ thực tập định vô thường mà ta có được cái tuệ giác về vô thường. Từ đó, vô ngã và niến bàn cũng nằm trong này và được hiểu như một phương pháp tu tập, chứ không phải là một loại triết học lý luận.

Phật giáo, không thuộc vào một phạm vi ý thức hệ nào mà Phật giáo nằm rải rác khắp nơi các trong dòng chảy của người dân Việt Nam và hơn thế nữa trong nhân loại, không cần biết thuộc sắc tộc nào. Nghĩa là nơi nào có sự sống phát triển và Phật giáo có mặt bằng những hình thức khác nhau. Vì sự phát triển đồng nghĩa với sự thay đổi của vô thường. Phật giáo Việt Nam cũng nằm trong quy định này. Chế độ chính trị nào cũng sẽ đi đến chuyện chấm dứt. Có hai con đường phát triển: một là đi lên và hai là đi xuống. Trên nguyên tắc, dừng lại có nghĩa là đi lùi. Vì sao? Vì sự vật luôn đi tới và phát triển; nếu anh dừng lại điều đó có nghĩa là anh đang lùi và lạc hậu. Đất nước Việt Nam cũng vậy, Phật Giáo Việt Nam cũng vậy. Dừng lại và thoả mãn với những gì anh đang có, điều đó cùng với số phận thụt lùi và lỗi thời lạc hậu.

Ý thức về con đường Phật giáo cũng như vậy mà thôi. Qua sự kiện Bát Nhã, ta càng thấy rõ ràng hơn bước chân và vị trí của Phật giáo trong con người Việt Nam. Một đất nước luôn vinh danh và vênh vang với danh dự văn hóa ngàn năm; chỉ là một huyền thoại. Việt Nam và tương lai Phật giáo chỉ còn là giấc mộng. Cơn lốc chính trị bạo tàn không thua Cách Mạng Văn Hoá – 1966 của Mao Trạch Đông hiện đang diễn ra ngay trước mắt chúng ta. Thanh niên Việt Nam đã và đang ngủ say trong giấc ngủ liệt tuệ, trong khi cơn lốc ấy cứ cuốn đi và xoáy đi biết bao nhiêu con người và tư tưởng. Chí khí của người Việt Nam chỉ là những ảo ảnh.

Người Việt ơi, hãy ca lên bài đồng dao năm xưa; cùng đưa cánh tay và tiếng nói và hơi thở để đứng lên và bước tới. Chúng ta chờ đợi đến bao giờ?

 

Phe Phái Trong Phật Giáo,

Phật giáo đã chia thành nhiều phe và nhiều cánh. Một cảnh xáo thịt nồi da.  Anh nhân danh là gì – là Phật tử. Một người Phật tử mà hành động không chút Phật tử. Làng Mai giờ đây cũng coi như là một phe phái cần tiêu diệt. Chiến tranh ý thức hệ giữa miền Nam và miền Bắc vẫn còn nặng mùi thuốc súng, vẫn còn đỏ rực những con đường máu đổ. Mộ của đồng bào vẫn còn chưa xanh cỏ. Xương của đồng bào vẫn còn đó trong lòng những nấm mộ đắp vội bên những con đường. Giờ đây, Phật Giáo, chính các anh đã phân chia để đánh nhau và để cho người ngoài lợi dụng.

Anh nhân danh là Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất, anh nhân danh là Phật Giáo Việt Nam, anh nhân danh là Giáo Hội Phật Giáo,… các anh đã ký tên báo tử Phật Giáo từ hồi các anh rất trẻ, hồi các anh là một thanh niên tu sĩ. Những đe dọa toàn dân, những đau thương khắp nơi,… các anh chỉ ngồi yên và im phăng phắt. Tiếng nói của một con người đã nhường ngôi cho danh vọng và tham nhũng.

Đất nước đang đi tới giai đoạn mờ mịt và ảo vọng. Các anh cứ tiếp tục ngồi đó an phận, để cho sóng gió giày xéo lên thân phận những đứa con của các vị. Nhân nghĩa đã không còn. Các anh công an, an ninh tôn giáo, các anh lãnh đạo, các anh làm việc cho Giáo Hội Phật Giáo,… các anh có gia đình, có tổ chức và có con cháu, tổ tiên,… các anh sẽ trao truyền cái gì cho con cháu các anh ngoài những u mê thừa hành, ngoài những tham nhũng, ngoài những túi tiền lạm dụng lòng tốt tín đồ? Gia sản của các anh là gì?

           

Niềm tin còn lại,

Chúng ta, những người đi sau; những người được truyền thừa những gia sản của chúng ta, của đất nước và linh hồn người Việt; chúng ta làm gì? Chúng ta có tiếng nói hay là tiếng nói đã im lặng. Chúng đang chờ một ông Bụt hiện ra để cứu Tấm hay chờ một cái gì nữa? Chúng ta thật là đáng thương. Thanh niên Việt Nam thật là đáng thương. Xứng đáng cho một cái nhìn đáng thương? Không, các bạn! Chúng ta có chính kiến của một con người, chúng ta biết tu và biết thay đổi. Đặc biệt là chúng ta không dừng lại ở một vị trí an thân và thoả mãn.

Chúng ta có chịu ngồi lại hay không? Chúng ta có niềm tin về những thay đổi hay không? Chúng ta có đồng lòng đi tới một thoả hiệp chung hay không? Một tổ chức dành cho người xuất gia trẻ có được thành hay không? Chúng ta hãy có một tổ chức Người Xuất Gia Trẻ Việt Nam, nói lên tiếng nói và công bình. Hay có ai đó, sợ hãi trước thế lực chính quyền Việt Nam. Chúng ta hãy đồng lòng cho một tương lai Phật Giáo và một tương lai linh hồn Việt Nam. Các vị hoà thượng ngày xưa cũng có một thời thanh niên như chúng ta, như họ đã đẩy Phật Giáo vào con đường không lối thoát. Bây giờ, chúng ta làm những gì thì vài chục năm sau Phật Giáo Việt Nam sẽ chính là những kết quả từ những việc làm hôm nay.

Thanh niên và Thanh niên tu sĩ Việt Nam có quyền chọn lựa vì chính anh chịu trách nhiệm cho những gì anh làm.

 

Thích Phong Định
Ngày 16 tháng 10 năm 2009


PHÁP NẠN CHÙA Bát Nhã II rất mong đón nhận ở các bạn những: thư từ, ý kiến, nhận định, tường thuật, hình ảnh, âm thanh... Mỗi tiếng nói là một viên gạch xây nền công lý nước nhà, và nhất là góp phần quyết định cho sự sinh tồn của Tu viện Bát Nhã. Hãy gửi thư về chúng tôi qua địa chỉ: phusaonline@gmail.com Trân trọng cám ơn các bạn!


Từng bước thảnh thơi, từng bước nở hoa sen!

ĐẠO BỤT
TRONG
DÒNG
VĂN
HÓA
VIỆT

CHƯƠNG MỤC

PHẬT SỰ

PHÁP ĐÀM

VU Lan 2551

VESAK 2552 (2008)

VẤN ĐỀ GIÁO HỘI TN

ĐẠO BỤT HIỆN ĐẠI HÓA

THEO DẤU THIỀN SƯ 3 | 4 | 5 | 6

PHÁP NẠN CHÙA BÁT NHÃ III | II

LIÊN MẠNG PHẬT GIÁO VIỆT NAM

 

LÊN TRÊN= | GỬI BÀI | LÊN TRÊN=

Phù Sa được thực hiện bởi nhóm PSN (Phù Sa Network).
Là tiếng nói của người Việt Tự Do trong và ngoài nước nhằm phát huy khả năng Hiểu Biết và Thương Yêu để bảo vệ và thăng hoa sự sống.
PSN không loan tin thất thiệt, không kích động hận thù, và bạo lực. Không chủ trương lật đổ một chế độ, hay bất kỳ một chính phủ nào.