.

PSN
BỘ MỚI 2007
HỘP Thành hộiƯ

                          TRANG CHÍNH

Không có con đường nào đưa ta đến Hạnh phúc, Hạnh Phúc là con đường - There is no way to happiness - happiness is the way (Thích Nhất Hạnh)


TRANG NHÀ LÀNG MAI

THEO DẤU THIỀN SƯ III

CẬP NHẬT TRUYỀN THÔNG CHUYẾN HÀNH HÓA CỦA THIỀN SƯ THÍCH NHẤT HẠNH VÀ TĂNG THÂN ĐẠO TRÀNG MAI THÔN TẠI VIỆT NAM - HONG KONG & THÁI LAN TỪ 20 THÁNG 2 ĐẾN 1 THÁNG 6 NĂM 2007
 

TIME MAGAZINE NÓI VỀ
THIỀN SƯ THÍCH NHẤT HẠNH

... Thích Nhất Hạnh, người xướng xuất chủ thuyết triết học Engaged Buddhism (Đạo Phật dấn thân), và đã gây niềm cảm hứng cho phong trào Phật Giáo tranh đấu cho hòa bình trong những năm tháng chiến tranh. Ở lãnh vực tôn giáo, Thầy là một trong những tư tưởng gia và hành động gia lớn nhất của thời đại chúng ta.

Bằng kinh nGHiệm bản thân của mình, Thầy đã thấy được tại sao những ý thức hệ và những tư trào thế tục và đại chúng hóa - như chủ nGHĩa quốc gia quá khích, chủ nGHĩa phát xít, chủ nGHĩa cộng sản và chủ nGHĩa thực dân - đã làm tuôn ra bao nhiêu nguồn năng lượng bạo động cho thế kỉ thứ 20, những nguồn năng lượng bạo động chưa từng được tuôn ra quá nhiều như thế trong quá khứ. Thầy đã học được bài học này từ khi còn nhỏ tuổi. (...) Tuy lớn lên và sống trong không khí thanh tịnh của thiền viện, thầy Nhất Hạnh cũng không thể nào đứng ra ngoài được cuộc tranh chấp đang xảy ra chung quanh. Thầy thấy được nhu cầu xác định sự quan yếu cấp thiết của lòng từ bi đạo Phật trong một nền văn hóa càng ngày càng bắt buộc phải trở nên bạo động thêm lên. Thầy tin tưởng rằng chỉ có thể chấm dứt được chiến tranh khi ta dập tắt được ngọn lửa của sợ hãi, thù hận, khinh miệt và giận dữ, những chất liệu đích thực đang nuôi dưỡng chiến tranh.

Năm 1965, sau ngày có một vị xuất gia nữa tự thiêu cho hòa bình, thầy Nhất Hạnh đã viết cho mục sư Martin Luther King Jr, nhà lãnh đạo dân quyền Mỹ rằng: “Những vị xuất gia khi tự thiêu, không nhắm tới cái chết của những người áp bức họ, mà chỉ muốn có một sự thay đổi chính sách của những người ấy thôi. Họ bảo kẻ thù của họ không phải là con người. Kẻ thù của họ là sự thiếu bao dung, là cuồng tín, là độc tài, là tham lam, là hận thù và sự kỳ thị đang mằm sâu trong trái tim con người”. Thầy Nhất Hạnh đã hướng dẫn cho mục sư King và tiếp sau đó chuyển hóa cảm nGHĩ của cả dư luận Hoa Kỳ đi về hướng chống đối lại chiến tranh Việt Nam. (...)

Thầy Nhất Hạnh năm nay đã 80 tuổi, đang hành đạo trong một tu viện bên Pháp. Thầy đã đóng góp một vai trò quan trọng trong việc trao truyền một truyền thống tâm linh Á châu cho xã hội Tây phương, một xã hội tân tiến nhưng phần lớn đã hoàn toàn thế tục hóa. Thầy dạy: “Đừng bị kẹt vào một chủ thuyết nào, một lý thuyết nào, một ý thức hệ nào, kể cả những chủ thuyết Phật giáo. Những giáo nGHĩa Phật dạy phải được nhận thức như những pháp môn hướng dẫn thực tập để phát khởi tuệ giác và từ bi mà không phải là một chân lý tuyệt đối để thờ phụng và bảo vệ”. Trong khi các nhà lãnh đạo của thời đại ta từ Hoa Kỳ đến Iran đang lớn tiếng đốc thúc quần chúng họ tham dự vào những cuộc chiến tranh ý thức hệ mới, tạo nên những nguy cơ biến thế kỷ này thành một thế kỷ còn đẫm máu hơn cả thế kỷ vừa rồi, chúng tôi thiết nGHĩ tất cả chúng ta đều nên hướng về và đi theo tuệ giác của thiền sư Nhất Hạnh.

Trích dịch từ : Thich Nhat Hanh
This Buddhist monk helped end the suffering of the Vietnam War

TIME ASIA - 60 YEANS OF ASIAN HEROES

 

 6. Sau chuyến đi

 

Điểm tựa tâm linh hiện đại và dư luận

 

  • Trần Tiến Dũng - Thế kỷ 21 số tháng 6 năm 2007

Giới tử trong Đại giới đàn Phương Bối ngày 10.03.2007 tại tu viện Bát Nhã - Bảo Lộc

Có nhiều câu hỏi được mở ra sau chuyến về Việt Nam lần thứ hai của thiền sư Thích Nhất Hạnh và đoàn tăng thân Làng Mai. Những câu hỏi không nhằm vào sự kiện: Đại Trai Đàn Chẩn Tế Giải Oan thành công mở mức độ nào mà chỉ hướng đến tầm ảnh hưởng hiện tại của thiền sư Nhất Hạnh và pháp môn Làng Mai ở nội địa.

Lúc ở trong sân chùa Bát Nhã ở Bảo Lộc, chúng tôi có dịp tiếp chuyện với một sư cô trẻ, vì tôn trọng nên chúng tôi không nêu pháp danh sư cô người Hà Nội này. Sư cô tâm sự: “Do nhân duyên kiếp trước thế nào ấy mà lúc lên chùa Quán Sứ tình cờ đọc được kinh Pháp Hoa nên tôi có ý định xuất gia, lúc ấy tôi không biết tu học với ai, ban đầu định tìm cách sang Tây Tạng, nhưng rồi qua báo chí biết được thông tin về Sư Ông, biết nước mình có một vị thiền sư nổi tiếng như thế nên tôi quyết tâm xuất gia với Sư Ông.” Một cô gái trẻ, rất đẹp, người Hà Nội không do gia cảnh hay do tình duyên mà phát tâm tìm chánh pháp là một việc đáng phục. Sư cô cho biết thêm: Sư cô không cho là mình là trường hợp cá biệt nhưng cũng không cho rằng rồi đây sẽ có nhiều người trẻ như cô xuất gia tìm chánh pháp. Dù sao qua trường hợp này, người ta có quyền có hy vọng về tương lai Phật Giáo Việt Nam bởi ai cũng biết, hơn nhiều thập niên sống dưới chế độ CS những cơ sở nền của đạo Phật ở các tỉnh phía Bắc hầu như chỉ còn lại những mái chùa, các sư bà sư ông cô độc, luôn thiếu vắng các các tăng tài trẻ tuổi.

Trong khi đó ở Sài Gòn nhiều người trẻ tuổi mà chúng tôi có dịp tiếp xúc có vẻ biết nhiều thông tin hơn về ảnh hưởng mang tầm thế giới về tâm linh và tư tưởng của thiền sư Thích Nhất Hạnh. Ở một gia đình Phật tử đang sinh hoạt trong một ngôi chùa phía sau chợ Phạm Văn Hai, các thiếu nam, thiếu nữ khi được hỏi về Sư Ông họ đều bài tỏ sự ngưỡng vọng thầy Nhất Hạnh. Chuyện hướng về Sư Ông ở đây mang nhiều tính truyền miệng kế thừa, bởi ngày xưa, cha mẹ họ cũng một thời là người hâm mộ tác giả “ Bông Hồng Cài Áo.”

Khi nói về tầm ảnh hưởng của Sư Ông lên giới trẻ và Phật Tử trong nước, nhiều người thấy ra một điểm chung là: Hâm mộ sư ông Làng Mai như là một nhân vật lớn của Việt Nam là việc có thật nhưng tấm lòng của họ hướng về Sư Ông lại không giống như cách các tính đồ thuần thành kính trọng một cao tăng.

Lúc ở chùa Bát Nhã dự khóa tu học đầu tiên ở Việt Nam của tăng đoàn Làng Mai, chúng tôi trò chuyện với một thiếu nữ đến từ một làng chài ở Bình Thuận, chị nói: “Làng chúng tôi chỉ có một ngôi chùa, các sư cô tốt lắm. Chúng tôi không biết gì về Sư Ông, chỉ nghe các sư cô nói trước mấy tháng là Sư Ông sẽ về giảng pháp, chúng tôi đóng tiền bao xe đến đây. Các sư cô ca ngợi Sư Ông dữ lắm, trước lúc đến đây chúng tôi tưởng nghe Sư Ông thuyết pháp giảng kinh, ai dè nghe rồi thấy không phải, thú thiệt không biết phải nói sao, khó nói quá!”

Tập thở, thiền hành, buông thư, an lạc trong chánh niệm... Không có gì nghi ngờ về tính hiệu quả của phương pháp ấy trong việc giải quyết các vấn nạn của con người trong xã hội hiện đại. Nhưng vì sao người thiếu nữ xuất thân từ gia đình ngư dân mà chúng tôi tiếp xúc lại “không biết phải nói sao, khó nói quá!”

Cổ Phật Khất Thực ngày 11.03.2007 tại thị xã Bảo Lộc

Hơn 80% dân Việt Nam hằng ngày phải đối diện với những vấn nạn xã hội rất cổ điển, trong đó đương nhiên là phải lăng xăng tìm cầu qua đức tin phước báo, tài lộc để hy vọng thoát nỗi ám ảnh đói nghèo. Và điều cuối cùng dù không phải ai cũng nói ra là mong muốn tu hành để có một kiếp sau tốt hơn. Những động lực cầu đạo đó vừa là sức mạnh giúp họ ham sống vừa là giấc mơ đẹp để nương tựa hàng ngày. Giá trị lớn về an trú trong hiện tại theo một cách hiểu giản đơn nào đó là xa lạ, là không thể hiểu nổi, là của những người dư ăn dư mặc...

Trong câu chuyện với Sư cô trẻ người Hà Nội, chúng tôi có hỏi: “Tu ở đây sư cô có phải tham gia khóa Phật học nào của giáo hội không?” Câu trả lời của Ni Sư làm chúng tôi bất ngờ. “Tu theo pháp môn của Sư Ông không phải tham gia các lớp Phật Học ở bên ngoài. Và học bằng tiếng Anh!” Chúng tôi tạm hiểu là các Tăng và các Ni trẻ đây được đào tạo để hướng đến việc phổ biến pháp môn Làng Mai ra thế giới. Chúng tôi bỗng nhớ đến câu nói nhỏ của một người đàn ông đứng cạnh tôi trong buổi pháp thoại của thầy Nhất Hạnh ở thiền đường, ông ấy nói: “Không phải chỉ đàn hát, không khí ở đây giống như ở nhà thờ Tin Lành ở xóm nhà tôi.” Chính từ câu nói của người đàn ông mà tôi nhớ đến một cái email của một người bạn Việt kiều Úc. Anh ấy khuyên tôi nên nhìn và tự hào là có một pháp môn, một thiền sư Việt Nam đủ sức “giải quyết những vấn đề tinh thần-tâm linh của nhân loại ở thế kỷ này.”

Tất nhiên là chúng tôi không cho rằng những vấn nạn của xã hội Viêt Nam là bất biến. Những ai mỗi ngày phải đối diện với sự xuống cấp văn hóa, xã hội, chính trị... đến mức không thể hiểu nổi, mọi người đều cảm thấy cần một đức tin để nương tựa. Liệu pháp môn của Sư Ông có cơ sở thực tế để trở thành điểm tựa mới cho đức tin của đại chúng không!?

Có nhiều ý kiến khác nhau trước kết luận rằng: Những người trẻ ở Việt Nam hôm nay không những đang lãnh đạm với những vấn đề chính trị, văn hóa xã hội mà họ còn không thích ngó tới những giá trị tinh thần, tâm linh. Sự kiện thiền sư Thích Nhất Hạnh về nước làm Phật sự, tuy việc thông tin sự kiện này, trong cách nhìn của nhiều người là “không nghiêm túc” khi, trong các áp-phích, Sư Ông được quảng cáo như một ngôi sao ca nhạc. Có thật chuyện một người tu hành xuất hiện như cách một diễn viên ngôi sao, nhất là trong mắt những người trẻ là không có hiệu quả không?

Nhưng do truyền thống lâu dài, cách nhìn về các vị cao tăng trong lòng đại chúng hầu như khó thay đổi. Trong tâm thức của đại chúng các vị cao tăng thường định hình trong thế giới huyền năng giải thoát và đức độ siêu phàm. Hình ảnh về một vị sư thầy lấy những vấn nạn xã hội ngay trong kiếp sống hiện tại mà mỗi người đang cưu mang để hướng đạo vẫn còn xa lạ. Và phải chăng từ lúc này đại chúng bắt đầu hé lộ: Tin rằng rồi sẽ tới lúc chúng ta đủ niềm tin thay đổi cách nhìn về một vị cao tăng trong thời hiện đại. Một người có thể là Phật sống, có thể là thầy nhưng trên hết người đó luôn chọn cho mình vị trí là một người bạn chân thành với mỗi người, trong biển khổ thời hiện đại của đại chúng. Nhưng lúc này biết tìm đâu hình mẫu một vị cao tăng hiện đại như thế!

 

 >>Xem tiếp>>  2. THỪA THIÊN - HUẾ,   ĐÀ NẴNG,  NHA TRANG
 >>Xem tiếp>>  1. SÀI GÒN,   LÂM ĐỒNG,   BÀ RỊA - VŨNG TÀU

LÊN TRÊN=  |     GỬI BÀI     |     LIÊN LẠC     |     LÊN TRÊN=

Phù Sa được thực hiện bởi nhóm PSN (Phù Sa Network).
Là tiếng nói của người Việt Tự Do trong và ngoài nước nhằm phát huy khả năng Hiểu Biết và Thương Yêu để bảo vệ và thăng hoa sự sống.
PSN không loan tin thất thiệt, không kích động hận thù, và bạo lực. Không chủ trương lật đổ một chế độ, hay bất kỳ một chính phủ nào.