|
"Bụt
đang đi trên
quốc độ ngày xưa Ngài đã sinh ra"
Thầy và tăng đoàn đã lưu lại năm ngày ở thành phố
Nagpur,
chiếc nôi phục sinh của đạo Bụt Ấn Độ. Một ngày nào đó trong tương lai,
Nagpur
có thể đóng vai trò quan trọng của Vườn Lộc Uyển, nơi Bụt chuyển pháp
luân lần thứ nhất.
Ngày 14 tháng 10 năm 1956, tiến sĩ Baba Saheb Ambedkar, lãnh tụ chính
trị và xã hội của giới Cùng Đinh (Dalit) đã mở đầu lịch sử : Ông và bốn
trăm nghìn người cùng đinh Dalit đã quy y theo Bụt và tạo nên một đợt
sóng cuồn cuộn giúp cho đạo Bụt trở về đất Ấn. Sự kiện lịch sử này đã
xảy ra tại một địa điểm mà bây giờ được gọi là Quy Y Địa (Diksha Bhumi)
tại thành phố Nagpur.
Ngày đức Thế Tôn nói bài pháp thoại đầu tiên của Ngài ở Vườn Lộc Uyển,
ngày ấy được gọi là ngày Chuyển Pháp Luân (Dhammachakra Pravartan Din).
Ngày đến
Nagpur,
tức là ngày 07.10.2008, Thầy và tăng đoàn thấy hàng trăm biểu ngữ chào
đón Phật tử từ toàn cõi Ấn độ về Quy Y Địa để ăn mừng ngày Quy Y vĩ đại
ấy. Dân Dalit (cùng đinh) ăn mừng ngày này như là ngày Đệ Nhị Chuyển
Pháp Luân. Thầy và tăng thân cùng ban tổ chức Ahimsa Trust đã gặp trên
một triệu Phật tử Ấn Độ đang trở về viếng thăm Quy Y Địa và đã chia sẻ
giáo lý, pháp môn và thiền ca với họ. Vào đêm 08.10.2008 lúc 20 giờ,
Thầy đã nói một buổi pháp thoại cho hàng trăm ngàn người tại Quy Y Địa.

Hơn nửa triệu người nghe Thầy nói pháp thoại đêm 8.10.2008 tại Quy Y Địa
(Ảnh Pháp Duệ)
Buổi pháp thoại đầu của Thầy ở Nagpur chiều ngày 07.10 là để dành cho
giới trí thức và các vị xuất gia người Ấn. Vị Đại đức có hạ lạp cao nhất
đã nói rằng trong buổi pháp thoại ấy cả hai phái Phật tử xuất gia và tại
gia đều “sửng sốt” khi nghe Thầy nói “xây dựng tăng thân” là việc làm
cấp thiết và quan trọng nhất. Đó là món quà lớn nhất của Thầy qua bài
pháp thoại. Thầy dạy rằng trở về chăm sóc cho tự thân và xây dựng cho
tăng thân hùng mạnh là công tác thiết yếu cho những ai muốn tranh đấu
cho công bằng xã hội. Điều này làm cho ai nấy đều ngạc nhiên và buộc
người ta phải xét lại tình trạng.
Những Phật tử đi tiền trạm cho chuyến hoằng pháp của Thầy đã khám phá ra
một điều rất bất ngờ. Đó là Phật tử người Ấn đã tạo ra được một liên hệ
rất thân thiết với ấn bản bằng tiếng Hindi của tác phẩm Đường Xưa Mây
Trắng. Sách này không những đã được đọc với tính cách cá nhân mà còn với
tư cách gia đình, nghĩa là cả nhà đều đọc và nghe chung với nhau, và
không phải chỉ đọc có một lần. “ Tôi đã đọc Đường Xưa Mây Trắng hai lần
rồi và hiện giờ thì ba tôi đang đọc”. Đó là một trường hợp rất điển
hình. Những người dân cùng đinh Dalit trong nhiều thế kỷ qua chưa hề
được học chữ, nay mới bắt đầu học và đọc được chữ Hindi, những người ấy
là những người cốt lõi của phong trào phục hưng Phật giáo Ấn Độ. Những
người ấy rất thèm được học hỏi và tu tập chánh pháp, và sách Đường Xưa
Mây Trắng đã đem những giáo nghĩa căn bản của Bụt tới cho họ bằng một
ngôn từ rất đơn giản qua một câu chuyện dễ hiểu dễ đọc. Trong dịp lễ kỷ
niệm năm nay, một ấn bản đặc biệt bán giá rất rẻ của sách Đường Xưa Mây
Trắng đã được bán sạch sành sanh tại
Nagpur.
Người ta cảm thấy rằng cuốn sách này cũng cần được dịch ra nhiều thứ
tiếng địa phương của Ấn độ nữa trong những năm sắp tới. Làm được chuyện
này thì có thể quảng bá chính pháp rất mau chóng trong quần chúng Ấn Độ.

Hơn nửa triệu người nghe Thầy nói pháp thoại đêm 8.10.2008 tại Quy Y Địa
(Ảnh Pháp Duệ)
Khóa tu hai ngày tại Nagpur cũng rất đặc biệt cho những người đến tham
dự, phần lớn từ 40 tuổi trở lên, và tuổi trẻ cũng khá đông.
Cảnh tượng đẹp đẽ và mầu nhiệm mà tôi chứng kiến là trong chuyến đi khám
phá đầu tiên ở
Nagpur
là giới phụ nữ rất thường ưa tới chùa địa phương. Họ thức khuya từng
nhóm từ 10 đến 20 người, và xúm lại đọc kinh dưới ánh nến. (Thành phố
Nagpur
này cứ bị cúp điện liên miên, có khi cúp tới sáu giờ đồng hồ mới có điện
lại.) Chính những người như thế đã đến với khóa tu và họ là lực lượng
chính cho phong trào phục hưng Phật giáo tại Ấn độ. Khi nghe Thầy giảng,
ngồi thiền với Thầy, đi thiền hành với Thầy, ăn cơm im lặng với Thầy, họ
cũng chăm chú hết lòng như thế. Ngày thứ ba của khóa tu, Thầy dẫn đại
chúng đi thiền hành và ngồi xuống dưới một cội cây. Trên 700 người ngồi
yên với Thầy, thật im lặng, rất bình an, không hỏi gì, không nói gì, ai
cũng rất thoải mái và hạnh phúc.
Vào cuối khóa tu, một nhóm người trẻ từ 18 đến 22 tuổi đã tới với tôi và
chia sẻ những gì họ cảm nhận được trong khóa tu. Họ nói : “Nghe Sư Ông
nói pháp thoại mình có cảm tưởng là mình đang được ngồi thiền. Đơn giản
quá mà hạnh phúc quá!” Một chàng thanh niên nói : “Sư Ông dạy rằng phải
cảm thấy sự có mặt của Bụt và của bác sĩ Ambedkar trong hình hài của
mình để cảm nhận được năng lượng của các vị ấy. Trước đây tôi chưa bao
giờ tưởng tượng rằng mình có thể tiếp cận được với Bụt và với bác sĩ
Ambedkar như thế. Thật là quá đơn giản, dễ dàng và ai cũng có thể làm
được”.
Một thiếu phụ trẻ đã nói : “Khi nhìn thấy Thầy bước đi, em cũng có cảm
tưởng rằng ngày xưa Bụt cũng đã đi giống hệt như thế. Và khi Thầy ngồi
xuống và hằng trăm người ngồi xuống chung quanh Thầy một cách im lặng
thì em cũng cảm nhận rằng ngày xưa đức Thế Tôn chắc chắn cũng đã ngồi
giống hệt như thế với tăng đoàn nguyên thỉ 2550 năm về trước. Nói thì ít
mà thực tập thì nhiều.”
Riêng tôi, người viết bản tường trình này, tôi cũng đã có những cảm
tưởng y hệt như người thiếu phụ trẻ kia, là khi thấy Thầy bước đi ở
Nagpur, trên lãnh thổ Ấn độ, tôi thấy là Bụt đang bước đi trên quốc độ
mà Ngài đã sinh ra ngày xưa.
Irpinder Bhatia
Giáo sư Irpinder Bhatia là thông dịch viên cho Sư Ông ra tiếng Hindi
trong Khóa tu ở Dehradun, ở Nagpur, ở Sankasiya và ở New Delhi cho những
người không hiểu tiếng Anh.
|
Từng
bước thảnh thơi, từng bước nở hoa sen! |
|
|

ĐẠO BỤT
TRONG
DÒNG
VĂN
HÓA
VIỆT
CHUYÊN MỤC :
PHẬT SỰ
VU LAN 2551
VESAK 2552 (2008)
VẤN ĐỀ GIÁO HỘI TN
ĐẠO BỤT HIỆN ĐẠI HÓA
THEO DẤU THIỀN SƯ
3
|
4
|
5
|