.

PSN
BỘ MỚI 2007
HỘP THƯ

                          TRANG CHÍNH

Không có con đường nào đưa ta đến Hạnh phúc, Hạnh Phúc là con đường - There is no way to happiness - happiness is the way (Thích Nhất Hạnh)

BBC NÓI VỀ
THIỀN SƯ THÍCH NHẤT HẠNH

Thích Thích Nhất Hạnh là một thiền sư nổi danh trên thế giới, là một  văn nhân, một thi nhân, một học giả, mà cũng là một người đấu tranh cho hòa bình. Bên cạnh đức Đạt Lai Lạt Ma thì Thầy là bậc đạo sư nổi tiếng nhất trên thế giới hiện nay. Ngoài ra Thầy còn là tác giả của trên một trăm cuốn sách, trong đó gồm có những "xếp hạng bán chạy nhất“ (bestsellers)  như những cuốn Hòa Bình Từng Bước Chân (Peace is Every Step), Phép lạ của sự  Tỉnh thức (The Miracle of Mindulness), Chúa  ngàn  đời, Bụt ngàn đời (Living Buddha Living Christ) và Giận (Anger)

Thầy Thích Nhất Hạnh  sanh năm 1926, Thầy xuất gia năm 16 tuổi. Chỉ 8 năm sau Thầy dựng lên Trung tâm  Phật giáo  Ấn quang (An Quang Buddhist Institute) tại Sài Gòn. Năm 1961 Thích Thích Nhất Hạnh -người được những  môn đồ  gọi là Thầy- đã xuất ngoại du học tại Hoa Kỳ và giảng dạy môn Tôn giáo đối chiếu tại các đại học Columbia và Princeton. Hai năm sau Thầy quay trở về quê hương để góp phần hướng dẫn  nỗ lực hòa bình của Phật giáo.

Rằm tháng hai năm 1964 Thầy thành lập Dòng tu Tiếp hiện (the Order of Interbeing), vào đúng giai đoạn chiến tranh leo thang khốc liệt tại Việt Nam, lúc mà  giáo lý của Đức Thế Tôn cần thiết vô cùng để đối đầu lại với hận thù, bạo động và chia rẽ đang bao phủ khắp quê nhà. Vào giai đoạn này. Dòng tu bao gồm một số nhỏ những thành viên chí nguyện dấn thân vào những công tác xã hội và hành trì theo lý tưởng của Đạo Phật Đi Vào Cuộc Đời. Dòng tu được xây dựng trên căn bản của 14 giới Tiếp Hiện, cũng còn được gọi là những phương pháp thực tập chánh nhiệm. Cũng trong năm ấy với một nhóm những giảng sư và sinh viên đại học tại Việt nam ngài thành lập nên Trường Thanh Niên Phụng Sự Xã Hội đào tạo những nhóm tác viên trẻ tuổi dấn thân vào những làng mạc xa xôi giúp xây cất  những trường học, những bệnh xá và gầy dựng lại những thôn xóm đã bị hủy diêt vì đạn bom. [ Tháng 2 năm 1964 Thầy thành lập Viện Cao Đẳng Phật Học tại Sài Gòn, và chỉ non 14 tháng sau nó được Thầy nâng lên thành Viện đại học Vạn Hạnh (bổ túc của Phù Sa) ].

Hai năm sau, vào năm 1966, Thầy rời Việt nam ra xứ ngoài để vận động kêu gọi hòa bình. Nhà cầm quyền  đương thời vì thế cấm cửa không cho phép Thầy  hồi hương. Năm 1967 khi đề nghị Hội đồng Nobel trao giải Nobel Hòa bình cho Thầy, ông Martin Luther King đã phát biểu:  "Ông thầy tu mãnh khảnh xuất thân từ Việt nam này, ngài là một học giả uyên thâm. Những phát kiến cho hòa bình của ngài, nếu áp dụng được, sẽ dựng nên một tượng đài cho tinh thần  hòa đồng, tình huynh đệ  và nhân bản".

Năm 1969 Thầy hướng dẫn Phái đoàn Hòa bình Phật giáo tham dự Hội nghị Hòa bình Paris và thành lập Unified Buddhist Church (UBC) tại Pháp quốc. Lúc khởi đầu Giáo hội đặt cơ sở tại Thiền Đường Sweet Potatoes năm 1975. Pháp Từ của Thầy được truyền bá mỗi lúc một rộng rãi và tăng đoàn phát triển mạnh mẽ. Năm 1982 Làng Mai (Plum Village) được thành lập. Tọa lạc tại miền nam nước Pháp, Làng Mai là một Trung tâm Thiền tập và là cơ sở của Dòng tu Tiếp hiện. Mỗi năm hàng ngàn người khắp nơi trên thế giới từ những truyền thống tâm linh khác nhau khắp nơi đổ về Làng Mai để nghe pháp thoại và tu tập. Đây là trú xứ thường xuyên của Tăng đoàn (đoàn thể của những người tu tập) gồm khoảng 150 các thầy, các sư cô cùng các cư sĩ thường trú (Số thiền sinh gia tăng theo thời gian, tính đến nay thì đã vượt xa con số 150 / PS bổ túc).

Điểm nổi bật của pháp môn thầy Thích Nhất Hạnh trao truyến là việc nhấn mạnh đến yếu tố hạnh phúc, hạnh nguyện  dấn thân vào đời và áp dụng được phương pháp thực tập chánh niệm vào đời sống hàng ngày. Chánh niệm là có mặt trong phút giây hiện tại để có thể có thể nhận diện được những gì đang xẩy ra trong thân, trong tâm ta và cả trong thế giới chung quanh ta. Pháp môn Thầy dạy chú trọng đến thực tập hơi thở và tỉnh thức đầy chánh niệm từng hơi thở một. Thầy vẫn thường nhắc nhở đệ tử, bất cứ một việc gì xẩy ra đều có thể là cơ hội ngàn vàng để ta có thể tiếp xúc được với thực tại nhiệm mầu, cả đến như chuyện rửa bát hay lái xe. Thầy dạy chúng ta cần nên chấm dứt cuộc nội chiến trong tâm mình, lắng dịu lại cái bung xung trong tâm mình và trở về với giây phút hiện tại. Khi ta được an lành, khi ta hạnh phúc thì ta có thể mỉm nụ cười và ai ai trong gia đình, trong toàn thể xã hội quanh ta đều được hưởng lợi lạc từ niềm an lành của ta. Nhờ thế ta có thể  thực chứng ý nghĩa câu "Không có con đường đẫn tới hạnh phúc – Hạnh phúc là Con đường".

thichnhathanh.shtml

 

 THEO DẤU THIỀN SƯ V   


Người chân tu trước các thế lực vô minh:

Nét đẹp ngày ấy

  • PSN - 24.10.2008 | Minh Mẫn

LTS: Đây là những câu chuyện thực đang xảy ra tong tu viện Bát Nhã ở Bảo Lộc, tỉnh Lâm Đồng Việt Nam. Vì an ninh của các nhân vật trong chuyện Phù Sa đã tự ý không nêu rõ danh tính. Rất mong bạn đọc hiểu cho, cám ơn các bạn.

Hải Yến khó khăn với những con chữ để sắp lên trang giấy trắng, chưa biết phải bắt đầu bằng câu gì cho hợp lý, dễ nghe!

Ngày đầu đứa con gái cưng duy nhất hoà nhập vào Tăng đoàn, Hải Yến như chừng cắt đi khúc ruột, một phần chia cho Tăng thân, một phần ấp ủ cho những kỷ niệm hơn 20 năm buồn vui, mẹ con từng chia xẻ trong một tổ ấm nơi vùng cao sương lạnh. Năm tháng đó, đứa con gái bé bỏng chỉ nằm lòng con đường từ nhà đến trường, quen phòng lớp, thầy cô, bạn bè. Mỗi chỗ ngồi là một người bạn thân thương cho mỗi năm học ; con gái cưng đó không đủ can đảm tìm hiểu, quen biết thêm với bạn bè ngoài lớp.

Tuy ngoài 20, vậy mà đi khám bệnh, xin phép nghĩ học, làm Chứng Minh Nhân Dân… Mẹ cũng phải đưa con gái cưng của mình đi hoặc đích thân mẹ thay con mà làm mọi việc. Việc nhà, mẹ cũng không để con vất vả, vì con bận học, con còn nhỏ, còn vụng về hay bất cứ lý do nào mà mẹ có thể nêu ra để tự bào chữa cho con mình, có lẽ vì tình thương đầy ắp trong tim, mẹ luôn thấy gái cưng của mình đều có đủ mọi lý do để hưởng mọi biệt đãi. Tất cả những gì ưu ái nhất Hải Yến đều dành cho đứa con vừa lên ba đã thiếu vắng tình phụ tử.

Sương cao nguyên còn phủ mờ dáng thông, đọt cỏ, từ sau nhà Hải Yến, con lộ đỏ quen thuộc, xuất hiện một bé gái trạc tuổi gái cưng của mình, kẻo kịt gánh rau xanh, leo dốc, đổ về chợ. Hàng ngày, không thiếu những em bé vác bao trên vai đi lượm vật phế thải, tình cờ buổi sáng quét sân, Hải Yến phát hện cháu trai mở nắp thùng rác trước cửa nhà mình, nhặt vội thức ăn dư thừa con mình đã bỏ... bao cảnh đời éo le ngang trái diễn ra trong xã hội, Hải Yến càng thấy bằng mọi cách không để cho Đặng Ngọc Hương L. gặp phải như thế, cho dù cô gái cưng có hai mươi hay ba mươi, bốn mươi tuổi vẫn thế, cho dù Hải Yến có cháu ngoại thì bé Hương L vẫn là con gái bé bỏng của nàng, vẫn vụng dại, khờ khạo, vẫn rụt rè nhút nhát ; vẫn là quả trứng mỏng cần được nâng niu chở che!

* * *

2005, Làng Mai về Việt Nam, một Tăng đoàn lạ lẫm mà mẹ con Hải Yến như chưa bao giờ nhìn thấy ; cũng đầu tròn áo vuông, thế nhưng có cái gì khác hẳn những tu sĩ mà mẹ con thường xuyên gặp. Những lễ lớn, Hương L được mẹ đưa lên chùa Linh Sơn, chùa Linh Phong, những chùa có tiếng tại Đà Lạt để lễ Phật. Hương L cũng như mẹ, đều tôn kính chư tăng, chư ni, vì nơi họ là hình ảnh của cái gì thanh cao đạo đức. Nếu mẹ cúng dường một vài Tăng Ni thì Hương L cũng bỏ vào thùng Phước sương những đồng tiền ít ỏi do nhịn ăn hoặc bớt chi tiêu hằng ngày. Tuy không có ba, nhưng Hương L được mẹ bù đắp tình thương lẫn vật chất, so với bạn bè, con gái cưng của mình không thiếu bất cứ thứ gì bạn bè đã có. Hải Yến khá vất vả trong cuộc sống để vừa làm mẹ, vừa làm cha để Hương L không cảm thấy bị mất mát. Sau những buổi học ở trường, tối về, mẹ con nhộn nhã trên mâm ăn đạm bạc, Hương L trọ trẹ kể với mẹ bạn ni học thế nầy, thầy cô nọ dạy thế kia, những bạn gái chãnh không chịu nỗi… sinh nhật bạn cùng lớp, mẹ cũng ráng mua quà để con gái cưng của mình nở mày nở mặt với bè bạn. Thỉnh thoảng, Hải Yến đọc được những câu chuyện về đức hy sinh của bậc làm mẹ làm cha trong cơn túng quẩn, vẫn lo cho con ăn học thành tài, vì thế, Hải Yến bằng mọi cách phải kiếm một việc làm chân chánh, có mức thu nhập cố định, bảo đảm cuộc sống tương lai của con. Hải Yến không thích cạnh tranh gian dối trong việc bán buôn, thời may, sau khi đất nước đổi mới, một số công ty xí nghiệp mọc lên, trong đó có hãng bảo hiểm Prudential, Hải Yến được tham gia.

* * *

Khi mức thu nhập vững vàng, Hải Yến có thời gian để đi chùa nhiều, giao tiếp rộng rãi hơn, mẹ con Hương L tham dự buổi sinh hoạt của Tăng thân làng Mai vào dịp lần đầu tiên Sư ông Thích Nhất Hạnh về Lâm Đồng. Hàng trăm vị sư thầy, sư cô, sư anh, sư chị lặng lẽ thong dong đi dưới hàng thông, trên đồi, dưới suối lúc thiền hành, lúc sinh hoạt theo từng gia đình ; nhỏ nhẹ dễ thương khi trao đổi pháp đàm. Qua chiếc áo đà ăn khớp với màu đất đỏ miền cao, làm nổi bật làn da trắng mịn, hồng hào sáng rỡ của các Tăng thân, nhất là sư anh sư chị người nước ngoài có cặp mắt trong xanh, cái mũi cao nhô hẳn trên khuôn mặt thanh tú, đứng sắp hàng, cầm bát đi khất thực. Cả Hải Yến lẫn bé Hương L đều cảm nhận một sức sống thiêng liêng thuở đức Phật còn tại thế ở vườn ông Cấp Cô Độc và ông Kỳ Đà. Năng lượng Tăng thân như áng mây mỏng vắt ngang trên nền trời trong xanh của Phật giáo. Hải Yến ngẩng ngơ lặng nhìn, còn Hương L, cảm thấy mình là một phần của Tăng đoàn như thế. Bổng chốc, bé gái cưng duy nhất của Hải Yến như tách biệt khỏi cuộc sống hiện thực để chìm vào cỏi mông lung mơ mộng. Hai mẹ con ngồi tựa lưng vào góc thiền đường Cánh Đại Bàng nhìn ra công viên Bông Hồng Cài Áo, hình ảnh tượng đài hai mẹ con tung tăng in trên nền trời xanh, cứ tưởng chính mẹ con Hải Yến. Tiếng chuông chính niệm thỉnh thoảng vẫn điểm, sinh hoạt đại chúng vẫn từ tốn diễn ra khắp nơi. Lâu lắm không ai nói với ai lời nào, Hương L quay lại thỏ thẻ với mẹ: Thưa mẹ, con muốn xuất gia, con sẽ là một phần của Tăng thân mẹ à! Mẹ kinh ngạc, nhìn con ngỡ chừng nghe nhầm.

Những ngày sau đó, chương trình tu học cho Phật tử diễn ra nhộn nhịp, trên bốn nghìn người tham dự, Hải Yến ghi danh khoá chánh niệm, nhưng Hương L ghi danh để thọ giới tập sự xuất gia. Dưới mái nhà chung Phật pháp, hai mẹ con đang chìm vào hai thế giới cách biệt. Buồn vui lẫn lộn, chắc chắn Hải Yến không thể nào an tĩnh như đã từng tham dự các khoá tu trước kia, nhất là lúc thọ giới Tiếp Hiện. Những hạnh phúc ấm cúng giữa hai mẹ con hai mươi năm qua, giờ đây là làn khói mỏng mờ ảo. Tình thương dành cho bé gái cưng như tuôn trào. Hải Yến chứng kiến từng sợi tóc đen tuyền mềm mượt của con rơi xuống khi lưỡi dao cạo trôi qua. Sư chị vừa cạo, vừa đọc: Thế trừ tu phát – đương nguyện chúng sanh - viễn ly phiền não - cứu cánh tịch diệt. Tuy Sư Ông có soạn bằng âm chữ Việt, nhưng sư chị muốn đọc âm chữ nho cho oai, để Hương L cảm nhận cái gì thiêng liêng hơn, giá trị hơn. Từng lọn tóc buông xả là từng tình cảm thế tục của mẹ dành cho con dần dần rơi rụng nhẹ nhàng. Sư chị đưa cho Hương L bộ đồ nâu và chiếc áo dài, với cái đầu mới toanh, Hương Lan hảnh diện, súng sính nhìn mẹ : Giờ đây, mẹ gọi con là Chân ... Nghiêm nhé, nói nhẹ nhàng, và cười. Hải Yến thở ra, vừa nhẹ lòng, vừa sung sướng, giờ đây con gái cưng duy nhất của mình sẽ là con Phật, sẽ là một phần của Tăng thân Làng Mai.

* * *

Ba năm trôi qua, Hải Yến đã làm quen với cái Pháp danh của Hương L, - Chân ... Nghiêm. Tuy Chân ... Nghiêm vẫn gọi Hải Yến bằng mẹ, nhưng nàng luôn gọi con bằng cô. Hình như có một loại tình cảm sâu sắc, mới lạ hơn, thâm thúy hơn khi mẹ con gọi nhau như thế. Hải Yến an lòng suốt thời gian Chân ... Nghiêm hoà nhập vào năng lượng Tăng thân. Nàng không còn phải lo một tương lai ngoài tầm tay cho bé gái cưng còn ngồi trên ghế nhà trường nữa. Nàng cũng dành thời gian cho việc tu tập chánh niệm ; từ ngày ấy, cọng thêm công phu tu tập, nàng cảm thấy êm dịu hơn, thành công hơn khi tiếp xúc với khách hàng tham gia bảo hiểm.

- Mẹ ơi, đêm nào họ cũng vào xét hộ khẩu hết, chúng con vừa tụng kinh xong, về phòng để thiền toạ, thầy Đồng Hạnh đến gõ cửa, xuất hiện nhiều công an xã. Phòng con chỉ có con là lớn, sư em còn nhỏ, sư chị đi về Thành phố lo giấy tờ ; con phải đứng ký giấy Biên bản xác nhận cư trú bất hợp pháp, và trả lời những gì họ hỏi. Ngày thì loa phóng thanh của sư phụ Đức Nghi phóng thẳng qua Tăng thân chúng con không giờ nào yên tĩnh, đêm thì cứ bị quấy nhiễu xét hỏi. Chúng con phải làm sao đây hở mẹ?

Hải Yến nghe lòng quặn thắt. Tuy mấy tháng nay nàng biết tin Làng Mai gặp khó. Sư phụ Đức Nghi không bảo lãnh Tăng thân tu học nữa, mà còn lấy lại cơ sở, mặc dù Làng Mai bỏ ra rất nhiều tiền để xây dựng. Những năm trước, nàng ví Thượng toạ Đức Nghi như là một Cấp Cô Độc và Kỳ Đà từng hiến đất cho Phật làm tu viện. Thượng Toạ cũng muốn biến Bát Nhã làm tu viện phát triển đạo Phật, một tâm hạnh hy hữu vào thời đại Pháp nhược ma cường hiện nay. Niềm vui chưa bao lâu, tin buồn cho hàng Phật tử lại đến. Những người có con tu tập tại Bát Nhã không ai muốn con mình phải đối đầu những bất công đến từ một số quan chức công quyền như vậy. Có một sư thầy đã bị họ đánh bằng cán cuốc, nhưng tránh được, máy quay phim bị bể. Họ hăm sẽ tiếp tục hành hung quý Tăng thân. Hải Yến vừa lo sợ cho đứa con gái duy nhất của mình, chưa từng đối đầu với khó khăn, giờ đây gặp phải những bất trắc thô bạo như thế thì làm sao đây. Mang nặng đẻ đau, nuôi lớn một đứa con trên hai mươi năm, bị họ hành hung thì lòng dạ người mẹ nào không đau xót.

Trên ba trăm tu sĩ tập sự là trên ba trăm tâm hồn trong sáng chim non, chưa bao giờ gặp giông bảo cuộc đời, giờ đây, sống trong Tăng đoàn, hưởng năng lượng từ bi của Tam Bảo, mà phải chịu khủng bố tinh thần như thế, có mà điên loạn. Hải Yến nghĩ, không thể đem con về, ai sẽ bảo vệ cho các Tăng thân. Luật pháp lẽ nào dung túng cho các tội phạm xã hội và tham nhũng, lẽ nào để cho những công dân trong sáng, chân chánh, lương thiện phải chịu những bất công đau thương như thế sao!

Những người bất thiện mặc áo thầy chùa được công an xã bao che đến chiếm đoạt một số phòng, vứt đồ đạt của các em tập sự xuất gia ra ngoài mưa, các em chịu ướt rét của khí trời cao nguyên. Họ lấy nhà bếp, họ hành hung khủng bố nhiều cách, họ kết cấu với nhau làm khó, trục xuất các Giáo thọ… Giáo hội Lâm Đồng đã làm việc với chính quyền Damb’ri, bảo lãnh cho Tăng thân, nhưng hôm sau họ lại không chấp nhận cho các tu sĩ Làng Mai tạm trú. Ba trăm người sẽ đi đâu, ở đâu?

Hải Yến ngóng chờ tin tức tốt đẹp từ pháp luật có phương hướng giải quyết những khó khăn này, nhưng mỗi ngày tình hình một tồi tệ hơn. Nhiều lần nàng muốn viết đơn đạo đạt tâm nguyện của một Phật tử lên Giáo hội, một Công dân gửi đến Chính quyền, kêu cứu sự công bằng cho người dân và sự an bình cho người chân tu, nhưng, vài dòng chưa thành hình, nàng lại thả lỏng cán bút. Nghĩ đến đứa con cưng duy nhất của mình, những sư em tập sự, những sư chú sư cô chuyên tu, tự nhiên lòng tràn cảm xúc.

* * *

Hôm nay, Hải Yến về sớm, ngồi vào bàn, muốn chia xẻ lòng mình với ai đó cùng đồng cảm nội vụ Bát Nhã, muốn tìm cảm hứng để viết bức tâm thư, nhưng khó quá. Nàng lại nóng lòng đợi điện thoại của Chân ... Nghiêm, mỗi lần máy reo, nàng luôn nghĩ là của Hương L bé bỏng ngày nào. Ba của Hương L, giờ nầy làm gì, ở đâu, có biết nỗi khó khăn của con, nỗi đau xót của nàng giữa cuộc đời đơn độc! Tai nạn không chỉ đến với kẻ xấu mà còn hành hạ người tốt. Nếu là nghiệp nợ, thì chỉ đến với Sư Ông và Nhà Nước hay cá nhân với cá nhân, con mình, các sư em tập sự tội tình gì phải bị khủng bố tinh thần hàng ngày hàng đêm khi chúng còn trong trắng như tờ giấy. Biết viết gì khi một vài vị tu sĩ đã quên mình đang mặc áo Phật, ở nhà Phật, và ăn cơm của đàn na tín thí đang tự hủy hoại thân tâm trong ngọn lửa tham dục của thói đời ô trược thì mọi chữ nghĩa đều vô nghĩa. Hải Yến xếp tập giấy, chìm vào mông lung, chờ đợi một phép mầu từ nơi tịnh bình của đức Bồ tát Quan Thế Âm!

 

Minh Mẫn
22/10/08

Xem tiếp>>

 

Từng bước thảnh thơi, từng bước nở hoa sen!

 THEO DẤU THIỀN SƯ IV từ tháng 6/2007 đến tháng 5/2008
 >>Xem tiếp THEO DẤU THIỀN SƯ III>> 3. Hà nội - Ninh Bình - Vĩnh Phúc - Hokong - Thái Lan
 >>Xem tiếp THEO DẤU THIỀN SƯ III>>  2. THỪA THIÊN - HUẾ,   ĐÀ NẴNG,  NHA TRANG
 >>Xem tiếp THEO DẤU THIỀN SƯ III>>  1. SÀI GÒN,   LÂM ĐỒNG,   BÀ RỊA - VŨNG TÀU

ĐẠO BỤT
TRONG
DÒNG
VĂN
HÓA
VIỆT

CHUYÊN MỤC :

PHẬT SỰ

VU LAN 2551

VESAK 2552 (2008)

VẤN ĐỀ GIÁO HỘI TN

ĐẠO BỤT HIỆN ĐẠI HÓA

THEO DẤU THIỀN SƯ 3 | 4 | 5

 

LÊN TRÊN=  |     GỬI BÀI     |     LÊN TRÊN=

Phù Sa được thực hiện bởi nhóm PSN (Phù Sa Network).
Là tiếng nói của người Việt Tự Do trong và ngoài nước nhằm phát huy khả năng Hiểu Biết và Thương Yêu để bảo vệ và thăng hoa sự sống.
PSN không loan tin thất thiệt, không kích động hận thù, và bạo lực. Không chủ trương lật đổ một chế độ, hay bất kỳ một chính phủ nào.