.

PSN
BỘ MỚI 2009
HỘP THƯ

                          TRANG CHÍNH

Không có con đường nào đưa ta đến Hạnh phúc, Hạnh Phúc là con đường - There is no way to happiness - happiness is the way (Thích Nhất Hạnh)
CHƯƠNG MỤC

Tư Tưởng

Văn hóa

Giáo Dục

n Học

Diễn Đàn

Chính Luận

Ký Sự - Xã Hội

Khoa Học & Môi Trường

Việt Nam trong dòng thời sự

Đạo Bụt trong dòng văn hóa Việt

 TƯ LIỆU

Công Ước Quốc Tế Về Những Quyền Dân Sự và Chính Trị

Công Ước Quốc Tế Về Những Quyền Kinh Tế, Xã Hội và Văn Hóa

Bản Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền

Nguyên Tắc Của Nền Pháp Quyền

Thế Nào Là Dân Chủ ?

Các Vấn Ðề Dân Chủ

 TỦ SÁCH

Sophie Quinn-Judge: Hồ Chí Minh những năm chưa được biết đến

Vũ Hữu San: Địa lý Biển Đông với Hoàng Sa và Trường Sa

Lê Minh Văn: Về một NỀN DÂN CHỦ PHÁP TRỊ VIỆT NAM

Mao, câu chuyện không được biết

Gene Sharp: Từ Độc Tài đến Dân Chủ

Vũ Thư Hiên: Đêm giữa ban ngày

 

 

Ngẫm và nghĩ cho đạo Phật Việt Nam trong bối cảnh hiện tại và tương lai

  • PSN - 31.07.2009 | Dòng Suối Nhỏ

 

Nhìn lại dòng lịch sử Việt Nam, hầu như ai cũng biết đạo Phật có mặt tại Việt Nam rất sớm. Sở dĩ đạo Phật tồn tại ở đất nước Việt Nam trên dưới 2000 năm, vì đạo Phật luôn mang một bức thông điệp yêu chuộng hòa bình, lấy tình thương làm lẽ sống và làm cho xã hội được an lạc và hạnh phúc. Trải qua bao nỗi thăng trầm, vinh nhục của dân tộc, đạo Phật cũng luôn đồng hành cùng những sự kiện ấy. Chính vì lẽ đó mà đạo Phật gắn liền với con người Việt, văn hóa Việt và cùng nhau phát triển cho đến hôm nay.

 

Năm 1975, khi giang sơn thu về một mối. Đạo Phật Việt Nam lúc bấy giờ hoàn toàn bị tê liệt, các cơ sở Phật giáo hầu như được trưng dụng làm kho hợp tác xã, nhà nghỉ cho công nhân hoặc làm trường học. Trong các tự viện thì người xuất gia hàng ngày, hàng đêm ăn không ngon, ngủ không yên vì bị công an kiểm tra hộ khẩu liên tục. Một số vị tu sĩ lớn thì bị gọi đi thanh niên xung phong, các chú điệu (chú tiểu) thì bị đuổi lên, đuổi xuống không được tu học. Nhưng vì tâm bồ đề kiên cố, quyết tâm đi theo lý tưởng tình thương nên các vị ấy dù gặp khó khăn đến đâu cũng quyết chí tu.

 

Quý sư thầy, sư cô thời bấy giờ cũng lo cho tiền đồ Đạo pháp và dân tộc mai sau, nên cũng nhận các điệu (tiểu) vào nuôi, bất chấp bị chính quyền mời lên, mời xuống. Sự việc ấy kéo dài cho đến khoảng năm 1987, điều này hầu như ai cũng biết. Nhất là các bậc lãnh đạo Giáo Hội bây giờ. Ở thời điểm ấy, đi tu còn không được nữa huống chi là mở trường đào tạo Tăng - Ni. Nhưng chính trong những hoàn cảnh khó khăn ấy mà chất lượng Tăng – Ni có tâm đạo rất cao, mặc dù không được đào tạo từ trường này, trường nọ, nhưng tinh thần vô úy, tinh thần tu học và phẩm hạnh đạo đức rất đáng kính phục.

 

Những thế hệ sau năm 1975, họ đâu có mục kích những cảnh ăn khoai, ăn sắn hoặc ăn bo bo, v.v… để sống cho qua ngày, họ cũng đâu thấy được cảnh đứng sắp hàng cầm cuốn sổ mậu dịch trên tay từ 4h khuya để mua được vài cân gạo tồn kho (hôi bao), hay một vài kg muối, v.v… cũng từ những năm tháng ấy, các tầng lớp nhân sĩ trí thức ngoài xã hội cũng như trong Phật giáo bị sống bên lề xã hội. Có thể nói, những năm tháng ấy là huyền thoại dân tộc Việt Nam đã quay trở lại như thời kỳ mới dựng nước. Một số đi lên rừng (kinh tế mới), một số đi xuống biển để tìm ánh sáng của lẽ sống tự do. Cho đến nỗi có những nhà văn phải ngỡ ngàng cho bối cảnh thời bấy giờ nên đã thốt lên :

 

Trinh nữ trầm oan nổi giữa dòng

Thân băng ngàn hải lý về sông

Xung quanh không một người than khóc

Chỉ cá trùng dương theo hộ tang.

                       (Viên Linh , thủy mộ quan)

Hay :

Quê người trên đỉnh trường sơn

Cho ta gởi một nỗi hờn thiên thu.

                               (Tuệ Sỹ)

 

Nói ra đây không phải để khơi dậy hận thù, bởi vì thù hận thì cũng sẽ xóa được. Nhưng, những nổi trầm oan của dân tộc, giữa người sống và người chết có chung nỗi niềm. Giữa thế hệ trước và thế hệ sau có cái truyền thông cho nhau để hiểu mỗi một hoàn cảnh trung thực, chân chính hơn. Vì mới hơn 30 năm thôi, bây giờ đem những chuyện ấy ra kể cho thế hệ sanh sau năm 1975 họ cho đó là chuyện cổ tích, kể cả tu sĩ lẫn người đời.

 

Mãi đến năm 1981 Giáo hội được chính thức hoạt động, là thành viên “Mặt trận tổ quốc Việt Nam”, lấy phương châm : “Đạo Pháp Dân Tộc Chủ Nghĩa Xã Hội”. Cũng vì danh vọng và địa vị, nên các bậc lãnh đạo TWGH và lãnh đạo Giáo Hội các tỉnh thành đã hiến dâng các cở sở vật chất như các trường Bồ Đề, các Cô Nhi Viện v.v… cho nhà nước. Năm 1987 thì trường Cao cấp Phật học được ra đời. Rồi lần lược các trường Trung cấp, Cao đẳng v.v… cũng được thành lập ở các tỉnh, thành. Giáo hội tự hào đây là một trang sử mới cho PGVN trong công cuộc đào tạo nhân tài. Nhưng sự thật đây là nỗi đau cho Phật giáo nước nhà.

 

Giáo hội chưa xây dựng được những Tăng xá, Ni xá cho Tăng – Ni nội trú để chuyên tâm tu học (vì các cơ sở của phật giáo đã hiến dâng hết rồi), Giáo hội đã không lo được đời sống cho Tăng – Ni, mà lại còn thu tiền học phí nơi Tăng – Ni. Đây là một điều thật đáng buồn, và là vấn nạn lớn cho PGVN. Đây là khe hở, là lỗ hổng khiến cho Tăng – Ni không có cơ hội sống “Lục Hòa Cộng Trụ” với nhau, không có cơ hội trau dồi, nâng cao giới đức, phẩm hạnh của một người xuất gia.

 

Đáng buồn hơn nữa, ngay TWGH cũng chạy theo trần cảnh, thế tục. Đào tạo Tăng – Ni cũng chạy theo bằng cấp chứ chưa thật tu. Các vị lãnh đạo TWGH chức tước càng cao thì chùa càng to, phật càng lớn. Có ai mà đóng góp xây dựng nơi ăn chốn ở cho Tăng – Ni nội trú để yên tâm tu học chưa? Giáo Hội bảo không có ngân sách ư ? vậy xin hỏi: bao nhiêu cơ sở tôn giáo các ngài đã hiến hết rồi ? các ngài có dám đứng ra vận động quần chúng Phật tử, nhân hào trí thức ủng hộ để lấy lại những cơ sở đó không ? để xây dựng tăng xá, ni xá cho Tăng – Ni ở nội trú vừa tu, vừa học chưa ? sự thật, các ngài cũng lợi dụng chức quyền mình sẵn có để kêu gọi và gom góp cho riêng mình mà thôi. Chùa to, Phật lớn thì chưa nói lên sự phát triển của Phật Giáo nước nhà, mà sự tu tập tinh chuyên của hàng ngũ Tăng – Ni mới nói lên được điều đó. Tăng – Ni phải biết sống “Lục Hòa Cộng Trụ”, lấy giới luật làm thầy v.v… những điều đó mới nói lên được sự hưng thịnh và thăng hoa của Phật Giáo nước nhà. TWGH, các Ngài có xây dựng được tăng xá hoặc ni xá có sức chứa 400 – 500 người cùng chung sống với nhau để thực hành nếp sống “lục hòa đồng trú” vừa tu, vừa học chưa? Làng Mai đã làm được điều đó, Tăng – Ni tại Tu Viện Bát Nhã đã sống theo tinh thần vô sản và “Lục Hòa Cộng Trụ” của Phật giáo. Điều này các Ngài nên học hỏi và xây dựng mô hình như vậy mới đúng chứ, đằng này vì lòng ganh tỵ, hoặc vì danh lợi, mà các Ngài đã đi đến một quyết định hết sức là ấu trĩ là muốn xóa đi mô hình “Lục Hòa Cộng Trụ” mà Tăng thân Làng Mai đang tu học tại tu viện Bát Nhã.

 

Đã bao giờ các Ngài ngồi nhìn lại để thấy tình trạng chia rẽ hay chủ nghĩa cá nhân đang thống trị trong từng tổ chức, trong cá nhân của hàng ngũ tu sĩ hay chưa? Chính vì chủ nghĩa cá nhân, nuôi cho cái tự ngã của mình mà các tịnh thất riêng tư, chùa của tôi, chùa của ông, chùa của bà mọc lên như nấm. Giáo Hội có quản lý được không? Các Ngài có bao giờ hỏi tại sao không cùng chung sống, tu tập với nhau mà phải đi làm thất riêng như thế không? Điều này những ai có quan tâm đến sự tồn vong của Đạo pháp và Dân tộc thì mới đặt những câu hỏi như thế.

 

Việc giáo dục và đào tạo Tăng – Ni hàng năm tốt nghiệp các trường Cao, Trung Phật học rất nhiều. Tính đếm hạng Tiến sĩ hay tốt nghiệp Cử nhân trong tu sĩ phật giáo cũng không phải ít, nhưng họ học nhiều mà phẩm chất tu tập thì chẳng bao nhiêu. Trong số những tăng ni sinh ấy chắc chắn rằng có rất nhiều vị trước khi đi xuất gia đã mang trong mình một tâm bồ đề rộng lớn, một lý tưởng cao đẹp nhưng họ đã không có môi trường tốt để thỏa nguyện của mình, nên dần dần cái tâm ban đầu bị mai một và điều đáng tiếc nhất là họ bị thế tục hóa từ lúc nào không hay. Thì chính những thầy Đồng kia toàn là những tu sĩ tốt nghiệp Cử nhân Phật học tại đại học Vạn Hạnh chứ đâu. Vậy mà họ hành xử có khác gì đám du côn ngoài đời không?

 

Nếu trong các trường Phật học vừa dạy giáo lý vừa tạo môi trường cho tăng ni sinh thực tập thì tôi tin rằng không có những chuyện đáng tiếc kia xảy ra.

 

Vì cái lối học để đối trị, nên khi có bằng cấp rồi thì mấy ai còn cầm đến sách vở nghiền ngẫm để tiến tu đâu, chỉ như học để được thọ giới làm Thầy hoặc Sư cô xong rồi thì thôi, chứ có ai còn nghiên cứu giáo lý Phật đà nữa đâu mà hành trì. Đi trụ trì hoặc làm tịnh thất cho riêng mình, vận động Phật tử quyên góp để o bế cái bản ngã của mình qua việc xây chùa to, Phật lớn, chuông bự mà thôi. Phải chăng Giáo Hội bảo Phật Giáo Việt Nam là cha chung khóc làm chi cho nhọc, nên mới có những phương hướng buông xuôi như vậy ?! mở lớp “đào tạo Tăng tài” mà đi thu học phí nơi con em của mình, “Tiếp dẫn hậu lai, báo ân đức Phật” mà ăn lương trên đầu trên cổ con em mình thì những câu nói trên chỉ là khẩu hiệu và phù phiếm.

 

Hiện nay các tỉnh thành đều có trường Sơ, Trung và Cao đẳng Phật học, riêng ba thành phố lớn thì có thêm Viện đại học. Nhưng tình trạng Tăng – Ni đi thuê nhà trọ ở ngoài để đi học không phải là không có. Họ cũng vì cơm, áo, gạo, tiền để mong lấy được cái bằng, cho nên vấn đề nhận cha mẹ nuôi hoặc anh chị em nuôi, xao lãng việc tu học, lo đi ma chay đình đám để kiếm tiền trang trải trong đời sống là rất phổ biến. Làm như vậy là vô hình chung đánh mất đi phẩm hạnh của một người tu sĩ Phật giáo, họ không có tâm chí hướng thượng như những bậc tiền bối của họ là : “Thiểu dục tri túc” hay “Xả phú cầu bần”. Việc tập trung tu sĩ cùng sống trong “Lục Hòa Cộng Trụ” như Làng Mai, đó là mô hình rất đẹp, đó là nội dung đích thực của Phật giáo, Giáo Hội cần phải học hỏi.  Mong rằng một vài thành phần trong TWGH, thầy Đức Nghi và các thầy Đồng đừng vì tâm niệm nhỏ hẹp mà tạo nên những hành động thiếu văn hóa, làm nhiễm ô nhân cách của người tu sĩ. Làm như vậy là vô tình đánh cắp sơ tâm Bồ Đề của những người trẻ đang mang trong mình chí nguyện muốn xuất gia và cả tín tâm của người Phật tử. Việc sống riêng lẻ chỉ làm cho Phật giáo nước nhà càng thêm suy yếu, vì “Tăng ly chúng tăng tàn, hổ ly sơn hổ bại”. Chúng ta cũng đừng sợ tập trung một số lượng đông như thế rủi họ biểu tình hay gì gì … đó là nguy hiểm, nghĩ như vậy là tri giác sai lầm, sợi dây mà cứ tưởng là con rắn. Chính những sự tưởng tượng đó mà triệt tiêu những búp măng của Phật giáo, cướp đoạt đi quyền tu tập của 400 người tu sĩ trẻ tại tu viện Bát Nhã, làm như vậy thì tương lai Phật giáo Việt Nam sẽ đi về hố sâu, vực thẳm.

 

Chúng tôi nghĩ rằng đã đến lúc các vị lãnh đạo giáo hội và thầy Đức Nghi nên bình tâm mà nhìn lại tương lai Phật giáo nước nhà. Các Ngài phải ý thức một điều dân số càng ngày càng tăng thì tu sĩ cũng ngày một tăng theo, đó là sự tỷ lệ thuận hiển nhiên. Vì vậy việc tổ chức tu học tập trung như thế là một mô hình cần phải làm, và nhân rộng mô hình này nhiều hơn nữa. Đào tạo Tiến sĩ, Thạc sĩ hay Cử nhân thì đòi hỏi song song với phẩm hạnh của từng cá nhân đó. Chứ như tình trạng hiện tại ở tu viện Bát Nhã, thầy Đức Nghi và các thầy Đồng toàn là những vị Thạc sĩ, cử nhân của Phật giáo mà hành xử không bằng một người đời, chứ đừng nói đến Đạo phong của người tu sĩ. Những hành động như trên không những làm mất đi niềm tin nơi tín đồ Phật tử mà còn làm cho các tôn giáo bạn và các giới tri thức chê cười, vì đó là những vị do Giáo hội đào tạo ra. Phật tử chúng tôi thấy như vậy thật là đau lòng cho Phật giáo nước nhà thì huống chi các vị. Đau lòng thay cho Phật giáo Việt Nam đầu thế kỷ 21, thế kỷ của hiện đại trong đó con người xích lại gần nhau hơn trong niềm thương yêu, hạnh phúc. Cứ triệt tiêu thế hệ trẻ của Phật giáo Việt Nam như thế này thì tương lai Phật giáo sẽ đi về đâu ?

 

Thương gửi các Tăng thân tại TVBN, quý vị là những ngọn đuốc sáng trong đêm thâu, rọi lối cho những ai đang lạc bước sớm tỉnh ngộ, cho Đạo pháp dân tộc Việt Nam, cho hôm nay và cho mãi mãi ngàn đời. Thương yêu và kính chúc tăng thân thảnh thơi và an lạc trong từng phút giây.

                             

Dòng Suối Nhỏ
 

Đây là nhận định riêng của tác giả, Phù Sa hoàn toàn không có trách nhiệm.


PHÁP NẠN CHÙA BÁT NHÃ II rất mong đón nhận ở các bạn những: thư từ, ý kiến, nhận định, tường thuật, hình ảnh, âm thanh...  Mỗi tiếng nói là một viên gạch xây nền công lý nước nhà, và nhất là là góp phần quyết định cho sự sinh tồn của Tu viện Bát Nhã. Hãy gửi thư về chúng tôi qua địa chỉ: phusaonline@gmail.com Trân trọng cám ơn các bạn!


Từng bước thảnh thơi, từng bước nở hoa sen!

ĐẠO BỤT
TRONG
DÒNG
VĂN
HÓA
VIỆT

CHƯƠNG MỤC

PHẬT SỰ

PHÁP ĐÀM

VU LAN 2551

VESAK 2552 (2008)

VẤN ĐỀ GIÁO HỘI TN

ĐẠO BỤT HIỆN ĐẠI HÓA

THEO DẤU THIỀN SƯ 3 | 4 | 5 | 6

LIÊN MẠNG PHẬT GIÁO VIỆT NAM

 

LÊN TRÊN=  |     GỬI BÀI     |     LÊN TRÊN=

Phù Sa được thực hiện bởi nhóm PSN (Phù Sa Network).
Là tiếng nói của người Việt Tự Do trong và ngoài nước nhằm phát huy khả năng Hiểu Biết và Thương Yêu để bảo vệ và thăng hoa sự sống.
PSN không loan tin thất thiệt, không kích động hận thù, và bạo lực. Không chủ trương lật đổ một chế độ, hay bất kỳ một chính phủ nào.