.

PSN
BỘ MỚI 2009
HỘP THƯ

     TRANG CHÍNH

Không có con đường nào đưa ta đến Hạnh phúc, Hạnh Phúc là con đường - There is no way to happiness - happiness is the way (Thích Nhất Hạnh)
CHƯƠNG MỤC

Tư Tưởng

Văn hóa

Giáo Dục

n Học

Diễn Đàn

Chính Luận

Ký Sự - xã Hội

Khoa Học & Môi Trường

Việt Nam trong dòng thời sự

Đạo Bụt trong dòng văn hóa Việt

 TƯ LIỆU

Công Ước Quốc Tế Về Những Quyền Dân Sự và Chính Trị

Công Ước Quốc Tế Về Những Quyền Kinh Tế, xã Hội và Văn Hóa

Bản Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền

Nguyên Tắc Của Nền Pháp Quyền

Thế Nào Là Dân Chủ ?

Các Vấn Ðề Dân Chủ

 TỦ SÁCH

Sophie Quinn-Judge: Hồ Chí Minh những năm chưa được biết đến

Vũ Hữu San: Địa lý Biển Đông với Hoàng Sa và Trường Sa

Lê Minh Văn: Về một NỀN DÂN CHỦ PHÁP TRỊ VIỆT NAM

Mao, câu chuyện không được biết

Gene Sharp: Từ Độc Tài đến Dân Chủ

Vũ Thư Hiên: Đêm giữa ban ngày

 

Từ Bát Nhã đến Phước Huệ
(Kể về những sự  việc đau thương xảy ra cho Tăng Ni tại Bảo Lộc, Lâm Đồng)

  • PSN - 10.10.2009 | Thích Quảng Kim, Thích Tâm Lạc, Thích Tâm Hỷ
    Những chứng liệu này sẽ đi vào lịch sử bi tráng của Phật giáo Việt Nam, Phù Sa thiết tha đề nghị ai đó đang xem những dòng này, vui lòng dịch ra nhiều thứ tiếng để chia sẻ với thế giới, rằng ... ở một góc trời có tên gọi Việt Nam, trên vùng cao nguyên sương khói đã có 400 người tu rất trẻ phải gánh chịu trên vai hàng triệu tấn bom vô minh mà lòng vẫn hướng về cái lành, cái thật, và cái đẹp của cuộc đời.

Phần 8 : Con đường không đứt đoạn

Sáng nay, chúng tôi rời buổi ngồi thiền sáng với một tâm hồn thênh thang và khoáng đạt. Ngoài trời cả khu phố còn chìm trong sương mù. Đứng im lặng bên nhau trong không khí yên tĩnh, anh chị em chúng tôi đặt lòng mình và trái tim của tăng thân vào chung một nhịp thở, chung một cơ thể. Chúng tôi biết ngày mai vẫn còn sương mù rơi nặng hạt hoặc vẫn có thể có bão tố khốc liệt đi ngang qua hoặc những cơn sấm sét cuồng nộ …, nhưng trong lòng chúng tôi vẫn cảm thấy rất ấm áp. Con người ta chỉ thật sự lạnh giá khi không biết phải đi về đâu, khi cảm thấy quá chông chênh, quá mất mát trong cách hành xử của chính mình. Còn chúng tôi, con của Bụt, của chư Tổ, của Thầy, đã may mắn có con đường để đi, để đưa tới hạnh phúc. Ngọn lửa bồ đề tâm vẫn còn cháy rực, vẫn còn được nuôi lớn lên trong từng giây phút của sự sống. Đứng thật yên trong lòng tăng thân, chúng tôi có thể thấy được những bước chân nhẹ nhàng an tĩnh của từng anh chị em dù họ đi tới chốn nào. Những nụ cười trong sáng , những ánh mắt ngời lên một thông điệp yêu thương vô điều kiện của các em nhỏ tuổi. Chúng tôi nhìn các sư em như nhìn những vị Bụt, những vị Bụt cần phải có mặt trong chốn này và trong cuộc đời. Nếu không có những ý nghĩ trong sáng, những hành vi bất bạo động, những lời nói đầy thương yêu của anh chị em thì chắc hẳn cũng có những người trong chúng tôi đôi lần đã để lòng mình chùng xuống … Chính những điều ấy đã cứu đời tu của chúng tôi, cứu mạng sống của tăng thân.

Với tư cách của một người tu chúng tôi thật sự không có gì để mất. Ngày đi xuất gia, quỳ xuống thệ nguyện trước Bụt, trước Thầy, trước tăng thân cũng chỉ có duy nhất một lý tưởng  “Thề nguyện từ nay chỉ một lòng’”. Vì vậy chúng tôi đã rời Bát Nhã với ước nguyện nguyên sơ như ngày đầu: “CHỈ MUỐN TU THÔI”.  Hành trang ấy đủ để chúng tôi bước đi thanh thản, đủ để cho chúng tôi bình tâm mà nhìn thấu đáo và hiểu thương cho những người gây ra vết thương này. Có lẽ vì tâm nguyện của chúng tôi mà  Chư Bụt đã đưa cánh tay của Ôn Phước Huệ ra để đón nhận chúng tôi. Sáng sáng, Ôn thường tận tình chăm sóc và tưới cho những chậu cây trong vườn chùa. Chúng tôi ý thức Ôn cũng đang  chăm sóc và tưới thêm cho chúng tôi những hạt giống đẹp của người tu . Và như thế, con đường chuyển hóa của chúng tôi vẫn tiếp tục từng ngày không hề đứt đoạn. ‘‘Bao giờ con đường cũng tươi mát như lần đầu gặp gỡ. Tình thương không bao giờ nói rằng đây là lần  cuối"

Sau một tuần nghỉ ngơi vì có nhiều người bị bịnh quá, chúng tôi tiếp tục những thời khóa cần thiết bởi vì chúng tôi biết thời khóa cũng là một trong những thức ăn của chúng tôi. Ngày 3-10 chúng tôi tổ chức buổi tụng giới đầu tiên theo giới phẩm tại Phước Huệ . Những ngày đầu mới gặp Ôn cũng như sau này chúng tôi luôn thấy gương mặt Ôn bừng lên một sự sống mãnh liệt, một niềm tin rất lớn vào chư Bụt nên Ôn thường dạy chúng tôi tụng kinh để Bụt gia hộ. Và chúng tôi hiểu rằng điều ấy cũng giúp Bụt có mặt cho chúng tôi  khi có sóng gió, Bụt có mặt trong cách chúng tôi sống, cách chúng tôi hành xử và đối diện với những khó khăn. Với sự yểm trợ của Ôn, ngày 4-10 chúng tôi bắt đầu thời khóa ngồi thiền và tụng kinh một ngày  4  thời công  phu. Buổi sáng chúng tôi ngồi thiền tại phòng, buổi trưa và chiều  tụng  kinh, sám hối tại chánh điện, buổi tối chúng tôi thường chia nhau để một nửa chúng lên tụng kinh Pháp Hoa với Phật tử bởi vì chánh diện không đủ chỗ cho tất cả anh chị em, một nửa ngồi thiền trong phòng. Ngày 6-10 Ôn đã hướng dẫn đại chúng đi thiền hành buổi đầu tiên, sau đó đứng trước tượng Bồ Tát Chuẩn Đề chúng tôi cùng niệm Bồ Tát Quan Thế Âm để cầu nguyện. Chúng tôi tin tưởng rằng năng lượng thanh lương, tình thương của ngài sẽ thức dậy trong trái tim của chúng tôi và của cả những người hành xử bạo động ấy.

Những ngày đầu mới ra chùa Phước Huệ, các cô chú Phật tử tận tình chăm sóc cho chúng tôi từng bữa ăn, chúng tôi cảm thấy họ như ba mẹ của mình, và chúng tôi cũng tự động chia nhau xuống phụ bếp. Về sau, chúng tôi bắt đầu các đội luân phiên lại một cách nhịp  nhàng như bầy ong xây tổ. Ngày 13-10 chúng tôi có buổi chấp tác toàn chúng đầu tiên, sau đó mỗi tuần chúng tôi đều tổ chức một buổi chấp tác toàn chúng, công việc chủ yếu là tắm Bụt, lau dọn chùa. Ngoài các thời công phu và công việc chúng tôi cũng tổ chức tập thể thao mỗi ngày như ở Bát Nhã để vận động thân thể. Các sư chú thì chơi cầu lông ,đá cầu, hay có người tập chạy bộ, tập gậy, yoga….  từ 15h30- 16h30. Chia khu vực tập thể thao riêng biệt của hai chúng tăng ni. Thỉnh thoảng Ôn có mặt  trong những buổi thể thao để khích lệ và mang lại cho anh chị em rất nhiều niềm vui. Hai tuần sau những lớp oai nghi và sinh hoạt y chỉ sư cũng được tiếp tục. Không khí tu tập và sinh hoạt trong chúng dần dần ổn định nên anh chị em có rất nhiều cảm hứng cho tu học: nhiều nhóm ngồi lại chia sẻ pháp đàm với nhau về uy nghi, về các pháp môn thực tập căn bản, viết sổ công phu, học tiếng Anh và chơi đố vui Phật pháp vừa học vừa chơi. Các anh em thường ngồi uống trà, thưởng thức những giây phút quý giá có mặt cho nhau và chia sẻ những khó khăn và hạnh phúc với nhau. Từ tinh thần ấy các sư chú bắt đầu sáng tác nhạc tiếp tục như lúc còn ở Bát Nhã. Ngoài những chương trình học và sự thực tập, một nhóm anh chị em cũng tìm cách cân bằng thân tâm bằng phương pháp ăn cơm gạo lức và muối mè.

Có nhiều anh chị em chúng tôi  gặp áp lực rất mạnh từ gia đình và ở bên ngoài. Những vết thương vừa qua cũng còn gây ra một chút nhức nhối trong lòng. Những ngày này chúng tôi thường nhớ tới Thầy, nhớ tới hình ảnh rừng cây trơ trụi lá trong mùa đông mà Thầy đã viết trong Nẻo Về Của Ý. Lạ thật, hình ảnh đó đã bao năm mà cứ như một lời nhắn gởi cho chúng tôi trong giai đoạn này. “Mới ngày nào đây tàng lá xanh của chúng làm tươi cả một vùng và che lấp những dãy nhà phía sau chúng; bây giờ chúng đứng trơ trụi và khổ hạnh, sẵn sàng chờ đợi và chịu đựng  một mùa đông dài dặc sẽ đến  …Phải bắt chước những hàng cây kia, rụng hết tất cả mọi lá phù hoa đi để mà sửa soạn chịu đựng bão táp, mưa gió, tuyết sương.`` Chúng tôi đang tập buông bỏ những gì người ta khoác lên cho chúng tôi, những lời la mắng, bạo hành, những tiếng đinh tai nhức óc của loa phóng thanh, những bài báo và tuyên truyền không đúng sự thật, những cáo buộc vô lý, những oan ức …, Giây phút này chúng tôi chỉ muốn quay về bên trong chăm sóc và thương yêu từng vết thương chưa kịp chữa lành của tăng thân. Nếu không làm như thế,  chỉ biết bám víu và lo lắng sầu khổ, tổn thương vì những vụn vặt nhỏ nhoi ấy chắc có lẽ chúng tôi đã chết, dù chết với tư cách của một người tu. Những buổi ngồi với nhau, ngồi với y chỉ sư,đã giúp cho chúng tôi giải tỏa rất nhiều những vướng mắc trong lòng.

Có lúc chúng tôi thấy anh mình đã khóc, em mình đã khóc, chị mình đã khóc.  Chúng tôi khóc không phải vì oán thù, tủi nhục, hay giận hờn mà khóc vì hạnh phúc khi  biết rằng nơi đâu chúng tôi cũng có thể làm nơi trú ẩn "cho khổ đau biến thành hoa trái yêu thương". Giây phút nào của huynh đệ chúng tôi cũng là giây phút vun bồi lý tưởng. Thầy chúng tôi vẫn còn, anh chị lớn của chúng tôi vẫn còn đó cho chúng tôi nương tựa, em chúng tôi vẫn còn đó cho chúng tôi nương tựa…thì bão tố bên ngoài có thể làm ra một vài vết thương trong lòng chúng tôi nhưng không thể nào chia cắt thân thể của tăng thân. Bởi vì nó không có hình có dạng, có màu sắc, có âm thanh; nó đã thấm vào trong huyết thịt và máu xương của chúng tôi. Tăng thân là lý tưởng của chúng tôi, Bụt là lý tưởng, Thầy là lý tưởng, mà  lý tưởng thì có ai chia cắt được? Đó là của chúng tôi, là trái tim, là hạnh phúc, là sự sống trong từng tế bào rồi. Chúng tôi cũng như những hạt bồ công anh bay đi bốn phương và sẽ đáp xuống trên những mảnh đất hứa. Mảnh đất nào cũng đủ ngọt ngào và thơm mát cho loài hoa này.

Những ngày ở Phước Huệ thật quý giá và đã cho chúng tôi rất nhiều cơ hội để học hỏi từ Ôn Trụ Trì. Chúng tôi cảm thấy thật gần gũi khi Ôn luôn xưng là ‘Thầy’ – và gọi chúng tôi là ‘mấy con’. Sau những buổi tụng kinh Ôn thường xuống ngồi chơi với chúng tôi, kể những câu chuyện “ngày xưa “, khi Ôn còn làm điệu. Từ những câu chuyện khôi hài của chú điệu năm xưa ấy Ôn thường khéo léo dạy cho chúng tôi nhiều bài học. Ôn lo cho chúng tôi từng tí một, từ giấc ngủ cho tới tấm nệm, máy nước nóng. Ôn mua từng tấm kiếng gắn vào bồn rửa mặt để chúng tôi thấy đường mà cạo tóc. Những buổi  ăn cơm, Người thường đi lui đi tới quanh bàn khất thực và bảo: “Các con ăn nhiều cho mau lớn”. Những buổi ăn cơm chúng tôi thường ăn trong im lặng, sau những buổi ăn Ôn thường dặn dò chúng tôi đôi điều với nụ cười rất tươi và hòa ái. Chúng tôi vẫn thường viết thư cho Ôn với tất cả niềm biết ơn và hạnh phúc của mình. Biết rằng hành động che chở chúng tôi của Ôn không phải là dễ dàng và an toàn cho Ôn, mà Ôn vẫn dấn thân để tiếp sức cho chúng tôi.  Hành động của Ôn cũng như một vị Bồ Tát  Địa Tạng sẵn sàng có mặt trong chốn hiểm nguy. Cả hàng vạn điều chúng tôi đã học từ học đường không làm chúng tôi bình an hơn những lời dặn dò đơn sơ, hành động dũng khí hôm nay Ôn đã trao cho chúng tôi, cũng như tình thương và tấm lòng bao la rộng lớn của Thượng tọa Minh Nghĩa, Thượng tọa Viên Thanh. Dù chúng tôi không được phép về ở với quý Ôn nhưng tấm lòng và hành động  đại nhân của quý ngài sẽ tiếp tục soi sáng cho con đường của chúng tôi. Chúng tôi tin rằng, nếu còn làm một tu sĩ chúng  tôi sẽ không bao giờ phụ bạc những tấm lòng  ấy bằng sự thực tập của mình. Chúng  tôi sẽ mang quý ngài đi về tương lai, luôn đi về hướng của tình thương, của tỉnh thức dù con người vẫn tiếp tục hành hạ chúng tôi bằng niềm đau của họ. Một vài anh chị em của chúng tôi vì không chịu nổi những áp lực đã lui về với gia đình, nhưng tăng thân vẫn tiếp tục mang họ đi về tương lai. Vẫn một tình thương trung kiên chúng tôi biết anh chị em ấy của chúng tôi cần nhiều không gian để cho mọi thứ hồi phục trong tâm. Cửa ngỏ của tăng thân không bao giờ đóng với bất kỳ một ai, tăng thân cũng như một người mẹ luôn mở cửa cho người con có cơ hội được sống trong tình thương và bình an.  Chúng tôi thường tập nhìn những chú công an như huynh đệ ruột thịt của mình, dù họ đã canh giữ chúng tôi ngày đêm, và có thể đâu đó trong tâm họ coi chúng tôi như kẻ thù, như những hiểm nguy. Nhưng chúng tôi biết anh chị em chúng tôi và họ từ cùng một máu xương mà ra, và nhìn họ với con mắt thù ghét hay chua chát là vượt ngoài sức lực của chúng tôi. Họ cũng là biểu hiện của một thứ tình thương mà chúng tôi cần nhận diện và trân quý.

 

…Bếp lửa tình thương không tắt. 

 Bếp  lửa tình thương vẫn còn thường được cháy lên bởi rất nhiều hành động của mọi người dành cho chúng tôi. Những lúc chúng tôi mệt và xuống sức thì quý Tôn Túc từ Bình Định, từ Đà Lạt, quý ni sư từ Huế, từ Sàigòn đều kịp thời có mặt và tiếp sức cho chúng tôi. Từng hành động của thầy Thanh Thắng, thầy Thanh Quang, của tăng ni Lâm Đồng…của các cô chú nhân sĩ trí thức, sự hiện diện thường xuyên của các cô chú Tiếp Hiện và rất nhiều Phật tử đã hiểu và thương chúng tôi - những người tri kỷ của con đường bất bạo động. Tất cả những điều ấy đều khơi dậy ngọn lửa thiêng trong lòng chúng tôi. Mỗi ngày những hành động đẹp đẽ ấy giúp cho chúng tôi luôn tìm thấy niềm vui trên con đường phụng sự bằng tình thương và bất bạo động, để nuôi dưỡng mãi con đường l‎‎ý tưởng chúng tôi không hề bị đứt đoạn, vẫn là con đường tinh khôi từ thưở ban đầu :

“Bao giờ con đường cũng tươi mát như lần đầu gặp gỡ

Tình thương không bao giờ nói rằng đây là lần cuối

Vốn là người bạn cố tri

Con đường bao giờ cũng kiên nhẫn đợi chờ

Dù dưới lớp bụi đỏ

Dù phủ kín lá vàng

Dù mưa vũng lầy lội.

Dù tuyết phủ ngày đông

Con hãy trở vể  đi

Rồi con sẽ thấy

Như cây kia

Hoa lá hồn con rồi sẽ tốt tươi.”

 

Kỳ tới: Phần 9: Nỗi đau xé lòng | Xem lại: phần 7 | phần 6 | phần 5 | phần 4 | phần 3 | phần 2 | phần 1
Người viết: Thích Quảng Kim, Thích Tâm Lạc, Thích Tâm Hỷ
19.12.2009


PHÁP NẠN CHÙA Bát Nhã II rất mong đón nhận ở các bạn những: thư từ, ý kiến, nhận định, tường thuật, hình ảnh, âm thanh... Mỗi tiếng nói là một viên gạch xây nền công lý nước nhà, và nhất là góp phần quyết định cho sự sinh tồn của Tu viện Bát Nhã. Hãy gửi thư về chúng tôi qua địa chỉ: phusaonline@gmail.com Trân trọng cám ơn các bạn!


Từng bước thảnh thơi, từng bước nở hoa sen!

ĐẠO BỤT
TRONG
DÒNG
VĂN
HÓA
VIỆT

CHƯƠNG MỤC

PHẬT SỰ

PHÁP ĐÀM

VU Lan 2551

VESAK 2552 (2008)

VẤN ĐỀ GIÁO HỘI TN

ĐẠO BỤT HIỆN ĐẠI HÓA

THEO DẤU THIỀN SƯ 3 | 4 | 5 | 6

LIÊN MẠNG PHẬT GIÁO VIỆT NAM

 

LÊN TRÊN= | GỬI BÀI | LÊN TRÊN=

Phù Sa được thực hiện bởi nhóm PSN (Phù Sa Network).
Là tiếng nói của người Việt Tự Do trong và ngoài nước nhằm phát huy khả năng Hiểu Biết và Thương Yêu để bảo vệ và thăng hoa sự sống.
PSN không loan tin thất thiệt, không kích động hận thù, và bạo lực. Không chủ trương lật đổ một chế độ, hay bất kỳ một chính phủ nào.