|
Gian
nan vì quyền tự do tín ngưỡng
Sáng ngày thứ hai (12/11/2012), chào mừng Đại hội đại biểu Phật giáo
toàn quốc lần thứ bảy. Giáo hội Phật giáo Việt Nam phối hợp với Bộ Văn
hóa Thể thao và Du lịch và Thành phố Hà nội tổ chức lễ đón bằng của Tổ
chức Kỷ lục Châu Á công nhận Chùa Một cột (còn có tên là chùa Diên
Hựu) là ngôi chùa có kiến trúc độc đáo nhất Châu Á. Đến dự có Hòa
thượng Thích Thanh Sam, Phó Pháp chủ Hội đồng Chứng minh, lãnh đạo
thành hội Phật giáo Hà Nội; đại diện lãnh đạo Thành phố Hà Nội; các
ban ngành Trung ương và Thành phố cùng đông đảo tăng ni, phật tử các
địa phương. Nguyên Tổng Bí thư Đỗ Mười, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, phó
Thủ tướng Nguyễn Thiện Nhân, nguyên Chủ tịch Uỷ Ban Mặt Trận Tổ Quốc
Việt Nam Phạm Thế Duyệt gửi lẵng hoa chúc mừng.

Tôi tham dự với đầy tình cảm xúc động kỷ niệm về Chùa Một Cột.
Năm
1987, tôi làm Tổng biên tập Tạp chí Lịch Sử Quân Sự, công việc rất vất
vả vì đụng chạm đến nhiều nhân vật lãnh đạo hai cuộc kháng chiến chống
Pháp, chống Mỹ bấy giờ đang có nhiều mâu thuẫn với nhau. Tôi bị ốm đột
xuất phải đi cấp cứu ở bệnh viện Quân y 108. Trở về, được biết Hòa
thượng Thích Tâm Cẩn, trụ trì Chùa Một Cột, chưã bệnh cho mọi người
vào buổi chiều. Tôi đến xin Hòa thượng chữa bệnh cho. Hòa thượng vốn
là học sinh trường Albert Saraut, Hà Nội. Sau tốt nghiệp, Hòa thượng
đi tu ở Ấn Độ - về trụ trì ở Chùa Tây Thiên (Tam Đảo – tỉnh Vĩnh
Phúc)rồi về trụ trì ở Chùa Một Cột.
Hòa thượng chỉ chứa bệnh bằng đôi bàn tay. Một bàn tay để trên đỉnh
đầu, một bàn tay để sau lưng vùng tim. Người tôi ấm ran, cảm thấy khỏe
mạnh, nhẹ nhõm và ăn ngon ngủ tốt. Một hôm tôi hỏi thăm Hòa thượng tại
sao lại chữa trị được bệnh tật hiệu nghiệm như vậy, Hòa thượng bảo:Tôi
hút năng lượng qua huyết Bách Hội của tôi (huyệt ở trên đỉnh đầu)và
truyển cho ông.
Song khi đó lại có chủ trương của Đảng và Nhà Nước, phá Chùa Một Cột
để làm Bảo tàng Hồ Chí Minh kịp kỷ niệm 100 năm ngày sinh của ông Hồ
(1890-1990).
Tôi đấu tranh bảo vệ Chùa, tranh cãi nhiều lần với ông thứ trưởng Bộ
Xây Dựng, Tổng Công trình sư làm Bảo tàng Hồ Chí Minh.
Chùa lúc bấy giờ bị phá nhà thờ Tổ, nhà thờ Mẫu đã bị dỡ ngói, đang
chuẩn bị phá Tam Bảo. Các phật tử đều phản đối và tôi là người phát
ngôn thay mặt phật tử tranh luận rất gay gắt. Với sự phản đối quyết
liệt của phật tử nên Chùa chỉ bị phá nhà thờ Tổ thôi. Còn giữ được
nguyên và trùng tu lại.
Trong quá trình đấu tranh đó. Một buổi trưa tôi nằm ngủ được mơ thấy
Đức Phật Bà Quan Âm xuống nhà tôi, tôi quỳ lên đón Đức Phật Bà, Đức
Phật Bà bay lên; tôi nằm xuống thì lại thấy Đức Phật Bà hạ xuống, tôi
lại quỳ lên đón Đức Phật Bà, Đức Phật lại bay lên. Chiều tôi kể sự
việc trên với Hòa thượng. Hòa thượng bảo tôi: “Đấy là ông được Đức
Phật Bà ban phúc cho. Chùa càng đẹp hơn thì sức khỏe của ông càng tốt
hơn”. Từ ngày ấy, tôi khỏe mạnh và không phải đi bệnh viện nữa. Suốt
đời tôi biết ơn Đức Quan thế Âm Bồ Tát và Hòa thượng Thích Tâm Cẩn.
Cách đây mấy năm, ông Lê văn Sang, tức là ông nguyên Thứ trưởng Bộ Xây
Dựng làm Bảo tàng Hồ Chí Minh gọi điện thoại cho tôi nói: “Tình cờ tôi
biết điện thoại của ông. Tôi muốn đến thăm ông có được không?”. Tôi
mời ông ấy đến chơi. Ông ấy đến ngay và đặt lên bàn thờ nhà tôi một
gói bánh, một gói kẹo và một gói chè rồi nói chuyện với nhau. Ông ấy
bảo: “Cũng may mà khi ấy ông đấu tranh bảo vệ Chùa Một Cột nên còn giữ
được di tích như ngày nay”. Tôi trả lời: “Chủ yếu là các phật tử tham
gia đông đảo. Tôi chỉ là người phát ngôn thôi. Còn đấy là Trời Phật
phù hộ cho. Sau đó tôi kể riêng cho ông ta nghe: Từ năm 1962 đến 1965,
tôi học Trường Tuyên Giáo Trung Ương. Ba năm liền học chủ nghĩa
Mác–LêNin, Chủ nghĩa Duy vật biện chứng, Duy vật lịch sử, phê phán Chủ
nghĩa Duy tâm và ai cũng thuộc câu của Lê Nin “Tôn giáo là thuốc
phiện”, và Đảng và Nhà nước ta bảo là: ”Đình chùa là tụ điểm mê tín dị
đoan”.
Làng tôi có một ngôi Đình và bốn ngôi Chùa thì bị phá đi ngôi Đình và
ba ngôi Chùa, trong đó có ngôi chùa bị phá, lấy đất cho Bộ Thủy lợi
làm nhả an dưỡng. Sau đó Bộ Thủy lợi không làm nhà an dưỡng nữa mà bán
cho một công ty.
Trong thời gian học ở trường Trường Tuyên giáo Trung Ương thì tôi
tranh thủ học thêm bổ túc đại học tổng hợp Văn. Nhờ học Đại học Tổng
hợp Văn mà tôi được biết về Chùa Một Cột. Năm 1049 vua Lý Thái Tông
nằm mộng được thấy Đức Phật Bà ngồi thiền trên tòa sen và dắt vua lên
tòa. Chuyện chiêm bao được Vua kể lại cho quần thần. Có ngưởi lo ngại
cho đó là điềm chẳng lành. Nhưng sư Thiền Tuệ lại khuyên Vua xây chùa,
làm tòa sen của Phật Bà Quan Âm đặt trên cột đá như đã thấy trong
mộng. Vua y lời, xây chùa, dựng tượng thờ Đức Phật Bà. Chùa Một Cột ra
đời từ đó để ngàn đời con cháu được sung bái, chiêm ngưỡng Đức Phật Bà
Quan Âm. Chùa Một Cột ban đầu đặt tên là Diên Hựu Tự, nghĩa là Phúc
Lành Dài Lâu. Là một di tích lịch sử tâm linh lâu đời của tổ tông để
lại nên bà con đấu tranh bảo vệ Chùa là tâm đức của người Việt Nam.
Ông Sang nói: Qua việc Chùa Một Cột cho tôi một bài học, nên khi làm
Cung Văn Hóa Việt Xô tôi không cho phá khu kiến trúc cổ nhờ vậy bây
giờ vẫn còn và các cụ tổ chức rồi sinh hoạt của Câu lạc bộ Thăng Long.
Song khi đó, đã có người bảo tôi: ông Sang đã bắt đầu bị thần kinh
rồi. Chúng tôi bắt tay nhau rất tình cảm.
Năm 1990, tôi nghỉ hưu, được bà con ở làng Tử Dương (tục gọi là làng
Tía) xã Tô Hiệu, huyện Thường Tín, tỉnh Hà Tây (bây giờ là Hà Nội) bầu
là trưởng ban liên lạc đồng hương làng ở Hà Nội. Lúc đó, tôi mới biết
các cụ ở làng làm ăn ở Hà Nội đã xây dựng ngôi Đình ở số 8 phố Hàng
Buồm, Hà Nội, thờ Tuệ Trung Thượng sĩ-Trần Trung, anh cả của Đức Thánh
Trần Đại Thiên Vương-Trần Quốc Tuấn, người đã ba lần tham gia đánh
thắng giặc Nguyên Mông, lập nhiều chiến công và là người đầu tiên giúp
vua Trần Nhân Tông lập phái thiền Trúc Lâm ở Yên Tử. Đình được xây từ
1767 thời vua Lê Cảnh Hưng. Sau kháng chiến chống Pháp thắng lợi, tiếp
quản Thủ Đô, thì ngôi Đình bị ông Xuân Bảo, cán bộ của TTXVN chiếm
đoạt. Ngôi đình các cụ còn giữ đầy đủ văn bản pháp lý, từ bằng khoán
điền thổ của Phủ Toàn Quyền Đông Dương, biên lai nộp thuế thời Pháp
thuộc và Chính phủ Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa, văn bản của Hội Đồng
Giám Định Di Tích Hà Nội ghi nhận ngôi Đình. Trong Đình còn nhiều
hoành phi, câu đối, chuông đồng, bia ký. Bà con làng ở Hà Nội đều bận
tham gia kháng chiến chống Pháp, chống Mỹ nên sau năm 1975 mới đi đòi
Đình nhưng không được. Các nhà khoa học lịch sử bảo vệ di tích rất ủng
hộ dân làng, tổ chức hội thảo khoa học lịch sử về Đình, rất nhiều nhà
sử học nổi tiếng tham gia, nhiều báo chí, đài truyền hình, Đài Tiếng
nói Việt Nam đăng bài, phát thanh đòi Đình nhưng không được, tên Xuân
Bảo đến nhà tôi bảo đã nộp cho Quận 35 cây vàng và cho tôi 10 cây. Tôi
không tán thành và kiên quyết đòi Đình, cùng bà con lên lãnh đạo Thành
phố, Thành phố bảo xuống Quận, Quận bảo sang Tòa Án Nhân Dân, sang nộp
đủ án và chứng cứ. Tất cả vòng vo đều không được. Lâu nay ngôi Đình đã
trở thành cửa hàng bán bánh kẹo.
Đồng thời làng còn Điện thờ Danh tướng Phạm Nhữ Tăng, hậu duệ đời thứ
tư của tướng Phạm Ngũ Lão cũng ba lần tham gia đánh thắng quân Nguyên
Mông. Danh tướng Phạm Nhữ Tăng, phò vua Lê Thánh Tông bình định Chiêm
Thành, mở rộng bờ cõi phía Nam của đất Nước, năm 1971 Điện thờ cũng bị
một Đảng ủy viên xã chiếm. Nhiều sách báo viết về Điện thờ Danh tướng,
tả rõ Điện có ao tròn, ao vòng theo đường vào Đền, Đền được bao boc
bằng dãy cây tre, cây bông bụt, vào đền hai bên trồng cây cảnh với nền
đường bằng gạch cổ. Ngày giỗ danh tướng, dòng họ cùng nhiều nhà sử học
về dự lễ giỗ nhưng có lần phải lễ ở Đình, mới được xây lại 1990 hoặc
một gia đình họ Phạm. Rất nhiều sách báo viết bài đòi trả Đình cho
dòng họ Phạm vậy mà không được hồi âm.
Khi tôi bị bắt năm 2002, ngày 14/7/2004 Tòa Án Nhân Dân Hà Nội xử tôi
bản cáo trạng có ghi tội “kích động bà con gây mất trật tự an ninh xã
hội” và xử 19 tháng tù giam.
Tôi viết lại những sự việc trên để công luận phán xét Đảng và Nhà Nước
Cộng Sản Việt Nam có tôn trọng Nhân Quyền, tự do tín ngưỡng, tôn giáo
hay không?
15/11/2012
PHẠM
QUẾ
DƯƠNG
21 Lý Nam Đế
Tel 62700002
|