.

PSN
BỘ MỚI 2009
HỘP THƯ

                   TRANG CHÍNH

Không có con đường nào đưa ta đến Hạnh phúc, Hạnh Phúc là con đường - There is no way to happiness - happiness is the way (Thích Nhất Hạnh)
CHƯƠNG MỤC

Tư Tưởng

Văn hóa

Giáo Dục

n Học

Diễn Đàn

Chính Luận

Ký Sự - xã Hội

Khoa Học & Môi Trường

Việt Nam trong dòng thời sự

Đạo Bụt trong dòng văn hóa Việt

 TƯ LIỆU

Công Ước Quốc Tế Về Những Quyền Dân Sự và Chính Trị

Công Ước Quốc Tế Về Những Quyền Kinh Tế, xã Hội và Văn Hóa

Bản Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền

Nguyên Tắc Của Nền Pháp Quyền

Thế Nào Là Dân Chủ ?

Các Vấn Ðề Dân Chủ

 TỦ SÁCH

Sophie Quinn-Judge: Hồ Chí Minh những năm chưa được biết đến

Vũ Hữu San: Địa lý Biển Đông với Hoàng Sa và Trường Sa

Lê Minh Văn: Về một NỀN DÂN CHỦ PHÁP TRỊ VIỆT NAM

Mao, câu chuyện không được biết

Gene Sharp: Từ Độc Tài đến Dân Chủ

Vũ Thư Hiên: Đêm giữa ban ngày

 


Ngôn ngữ của loài vật

  • PSN - 29.10.2009 | Hồng Hà

Dù loài người không nghe, không hiểu được tiếng nói của loài vật, nhưng chắc cũng không thể phủ nhận là mỗi loài đều có ngôn ngữ riêng của chúng.

Ai cũng có lúc từng nhìn thấy trên bầu trời trong xanh, bất chợt một đàn chim đông đảo bay tới, mà từng đôi cánh vỗ nhịp nhàng theo đội hình tuyệt hảo như các nghệ sỹ phải tập luyện nhiều lần trước khi trình diễn. Đàn chim không chủ ý trình diễn cho ai xem nên chắc chúng không cần tập luyện. Vậy mà chúng bay rất có thứ tự, lớp lang. Do đâu vậy, nếu không phải là chúng bảo nhau bằng ngôn ngữ riêng? Chẳng hạn “Hướng tây nam, hình vòng cung nhé”. Đoán thế.

Loài kiến, loài ong thì còn rõ rệt hơn. Kiếm được thức ăn ở đâu, kiến gọi nhau, đi từng đàn, không hối hả, không chen lấn. Có ai thấy kiến chạy bao giờ chưa? Xã hội ong thì vượt bực. Ong thợ cả trăm con vo ve mà tuyệt đối theo lệnh ong chúa, chăm chỉ xây tổ, tạo mật, đâu ra đó. Chúng phải có ngôn ngữ, bảo nhau và tương kính nhau mới có một xã hội lý tưởng như thế chứ!

Rồi chó, mèo, voi, ngựa, thú trên núi, thú trong rừng …. hình như loài nào cũng có ngôn ngữ riêng bảo nhau để sống trật tự, thương yêu và hòa thuận. Đời chẳng có chi tuyệt đối nên cũng có khi bất đồng chứ! Hai con chim có lúc mổ nhau, hai con sóc có lúc rượt nhau, hai con chó có khi gầm gừ, nhưng rõ ràng, khi bất đồng là chúng “nói thẳng, nói thật”, hỗn hào với nhau thì “thượng cẳng chân hạ cẳng tay”, xong rồi thôi! Chúng đều biết rõ sự không bằng lòng nhau ở việc ấy, lúc ấy, không hề phải dối trá quanh co, bầy mưu lập kế, ném đá dấu tay gì cả!

Cũng có khi loài vật cố truyền đạt ngôn ngữ của chúng tới loài người. Chẳng hạn như chuyện bầy chó hoang cứu được một hài nhi bị mẹ bỏ trong đống bùn. Tin từ làng Bihar hẻo lánh, thuộc quận Samastipur bên Ấn Độ. Một sáng sớm, dân làng bị đánh thức bởi bầy chó hoang chạy lăng xăng và cùng sủa inh ỏi. Khi thấy người, chúng chạy về hướng một ụ đất ở ngoài đồng, vừa chạy vừa ngoái cổ lại như có ý bảo người chạy theo. Dân làng ra tới ụ đất thì thấy ba con chó khác đang đứng đó, vẫn đang vừa cào đất nhè nhẹ, vừa sủa. Tới gần, dân làng thấy một trẻ sơ sinh đỏ hỏn, quấn sơ sài trong miếng vải, còn đang thoi thóp thở. Em bé đã bị mẹ cố tình chôn dưới bùn, vừa được bầy chó hoang bới lên và chạy vào làng báo cho người biết!

Bầy chó phải có ngôn ngữ bảo nhau để cùng hoàn tất hành động từ bi đó chứ! Chắc chắn phải thế!

Loài trên bờ như vậy, loài dưới nước thì sao?

Hàng năm, có khoảng 30 con cá voi bị mắc cạn tại bãi biển Mahia. Thường thì khi tai nạn xảy ra, dân địa phương phải tiêm thuốc giết chúng vì lý do nhân đạo, bởi cá voi lớn quá, kẹt trong hốc đá hay khúc vịnh hẹp sẽ rất đau đớn rồi chết dần, người không biết làm sao giúp chúng trở lại biển. Nhưng một lần, hai con cá voi mắc cạn, tại góc biển phía đông North Island.  Cư dân quanh đó gọi nhau, cố gắng đẩy chúng ra biển nhưng chúng lúng túng với cồn cát chắn phía trước và vách đá chênh vênh ven bờ, cứ đẩy ra chúng lại dạt vào. Gần hai tiếng đồng hồ như thế, người và cá đều tuyệt vọng, mệt đừ thì bỗng một con Bottlenose Dolphin xuất hiện. Loại cá này thường bơi theo những người tắm biển mà ta hay gọi là cá heo mỏ dài. Lập tức, hai con cá voi phát ra âm thanh và con cá heo đáp lại. Càng lúc âm thanh càng ồn ào, dường như chúng gọi nhau, rồi kể lể sự tình, bàn bạc cách cứu nhau. Sau đó, chưa đầy mười phút từ lúc cá heo xuất hiện, cư dân tại bãi biển Mahia đã sửng sốt chứng kiến con cá heo hướng dẫn hai cá voi mắc cạn ra khỏi cồn cát một cách nhẹ nhàng, an toàn.

Không dùng ngôn ngữ, làm sao chúng hiểu nhau mà cứu nhau?

Ngôn ngữ của loài vật, chắc chắn thuộc loại “có sao nói vậy người ơi”. Chúng ta có thể tin như thế khi nhìn vào đời sống đơn thuần của chúng. Đói ăn. Khát uống. Mệt nghỉ. Sống đơn giản như thế thì cần chi dối trá. Có sao nói vậy thì cần chi phát ngôn nhân!

Ngôn ngữ loài người rườm rà, đời sống loài người rắc rối, xã hội loài người phức tạp nên loài người mới cần cái chức vị có tên là “phát ngôn nhân” để cái người được chọn nói thay nhiều người đó nói thôi, chứ ai cũng nói hết thì ai là người nghe? Vì thế, cái người mang chức phát ngôn nhân đó, trước khi nói, phải có sự đồng thuận của những người cho mình cái chức đó, là sẽ nói gì? nói thế nào? về cái việc sẽ nói.

Phát ngôn nhân Nguyễn Phương Nga của nhà nước Việt Nam phát biểu rằng “Không có chuyện nhà nước áp bức hay đánh đập, xô đuổi 400 tăng ni sinh Bát Nhã ra khỏi tu viện. Cũng không có chuyện bạo động ở Bát Nhã. Đó chỉ là những bất đồng nội bộ của những người trong chùa!”.

Trời đất ơi! Cả thế giới thấy tràn ngập hình ảnh công an (có mặc áo công an nhà nước) và côn đồ được thuê mướn tới đập phá, chửi rủa, cắt nước cắt điện, đốt am, đánh đuổi tăng ni sinh bằng gậy gộc, dao búa mà phát ngôn nhân của cả một nước tỉnh bơ nói là “không có!”

Thật là phục sát đất ngôn ngữ của loài người!

Nhưng loại ngôn ngữ đó chưa hết sự trơ trẽn đâu.

Ngay khi những người tu hành bị đánh đuổi còn đang ăn nhờ ở đậu nơi lòng từ bi và dũng cảm của những vị tôn túc chùa Phước Huệ thì tại một nơi xa tít mù khơi, cách Lâm Đồng nửa trái địa cầu, một sự kiện xảy ra lại khiến phát ngôn nhân của nhà nước được dịp xử dụng ngôn ngữ nữa. Đó là việc một sinh viên du học từ Việt Nam sang Mỹ, bị cảnh sát Mỹ đánh bằng dùi cui.

Việc này, nhà nước Việt Nam lại biết ngay, lên tiếng ngay, dù chỉ có 1 đoạn phim ngắn, chụp từ máy điện thoại di động được phổ biến. Trang Web của Bộ Ngoại Giao Việt Nam đã trích lời phát ngôn nhân Nguyễn Phương Nga “Dư luận Việt Nam rất bất bình khi biết thông tin sự việc này. Hành động dùng bạo lực và lạm dụng quyền lực của cảnh sát là không thể chấp nhận được và cần phải bị xử lý nghiêm ngặt!”

Trời đất ơi! Loài vật mà nghe được ngôn ngữ này, chắc chúng sẽ ngẩn ra, vì chẳng hiểu bà ta nói gì cả! Tội nghiệp, có lẽ chúng sẽ đành tự nhận rằng “ Tại vì là loài vật, nên mới không hiểu được ngôn ngữ loài người”.

Sự việc Bát Nhã xảy ra, không chỉ nửa tiếng đồng hồ như việc du học sinh VN bị cảnh sát Mỹ đánh, mà ròng rã bao nhiêu tháng trời, lại không cách xa nửa trái địa cầu mà ở ngay trước lỗ mũi, thì nói “không thấy, không biết, không có vậy”.

Phát ngôn nhân của cả một nhà nước lại còn không hề ngượng miệng khi lớn tiếng kết tội và phê phán kẻ khác ở CHÍNH NHỮNG HÀNH ĐỘNG MÀ NHÀ NƯỚC VIỆT NAM ĐÃ VÀ ĐANG LÀM ĐỐI VỚI 400 NGƯỜI TU HÀNH. Bà ta có biết là đang tự sỉ vả mình khi phát ngôn “Hành động dùng bạo lực và lạm dụng quyền lực là không thể chấp nhận được và cần phải xử lý nghiêm ngặt!”?

Chưa hết, phát ngôn nhân này còn cho biết “Đã chỉ đạo tòa Tổng Lãnh Sự xác minh vụ việc và tiến hành các biện pháp bảo hộ lãnh sự cần thiết cho công dân Hồ Phương”.

Thưa nhà nước Việt Nam, 400 người trẻ tuổi đang tu hành kia có phải là công dân Việt Nam không? Họ phạm tội gì mà bị áp bức, đánh đuổi, đe dọa, trù dập … Nhà nước có cần tiến hành các biện pháp bảo hộ họ không?

Vậy mà phát ngôn nhân vẫn tiếp tục phát ngôn được. Nếu phát ngôn nhân này không bị lãng tai, chắc bà ta phải đang nghe được những tiếng cười ầm ầm! Thế giới nghe phát ngôn nhân phát ngôn mà cười bò, cười đứt ruột vì cứ câu nọ lại tự chửi câu kia mà vẫn cứ mê sảng phát ngôn!!!

Phát ngôn nhân xử dụng ngôn ngữ loài người như vậy thì tội quá! Hay là, nên học ngôn ngữ của loài vật đi, cứ “có sao nói vậy người ơi” may ra người mới đỡ khổ!
 

Hồng Hà
California 28/10/2009


PHÁP NẠN CHÙA Bát Nhã II rất mong đón nhận ở các bạn những: thư từ, ý kiến, nhận định, tường thuật, hình ảnh, âm thanh... Mỗi tiếng nói là một viên gạch xây nền công lý nước nhà, và nhất là góp phần quyết định cho sự sinh tồn của Tu viện Bát Nhã. Hãy gửi thư về chúng tôi qua địa chỉ: phusaonline@gmail.com Trân trọng cám ơn các bạn!


Từng bước thảnh thơi, từng bước nở hoa sen!

ĐẠO BỤT
TRONG
DÒNG
VĂN
HÓA
VIỆT

CHƯƠNG MỤC

PHẬT SỰ

PHÁP ĐÀM

VU Lan 2551

VESAK 2552 (2008)

VẤN ĐỀ GIÁO HỘI TN

ĐẠO BỤT HIỆN ĐẠI HÓA

THEO DẤU THIỀN SƯ 3 | 4 | 5 | 6

PHÁP NẠN CHÙA BÁT NHÃ III | II

LIÊN MẠNG PHẬT GIÁO VIỆT NAM

 

LÊN TRÊN= | GỬI BÀI | LÊN TRÊN=

Phù Sa được thực hiện bởi nhóm PSN (Phù Sa Network).
Là tiếng nói của người Việt Tự Do trong và ngoài nước nhằm phát huy khả năng Hiểu Biết và Thương Yêu để bảo vệ và thăng hoa sự sống.
PSN không loan tin thất thiệt, không kích động hận thù, và bạo lực. Không chủ trương lật đổ một chế độ, hay bất kỳ một chính phủ nào.